Tống lý chính thật lòng muốn giúp những người này sống tốt hơn một chút Dù sao ông ấy cũng biết bọn họ là hạ nhân, ăn mặc nhìn chỉnh tề nhưng trên thực tế lại hoàn toàn không có tự do, cũng rất đáng thương Nhưng Hoàng Sa này lại liên tục từ chối như gặp phải lũ lụt, mãnh thú khiến Tống lý chính hơi không vui trong lòng Ông ấy luôn cảm thấy những hộ vệ này nhìn như cư xử khách khí, nhưng trên thực tế lại hơi khinh thường bọn họ là nông dân ở quê “Nếu Hoàng hộ vệ không muốn thì thôi vậy Nếu có cần gì thì lại đi tìm bọn ta.” Nói xong, ông ấy bảo mọi người quay về nhà Trước khi đi, Tống lý chính nghĩ đến gì đó nên nói thêm: “Mời chư vị vào thôn nghỉ ngơi hoàn toàn là thật lòng quan tâm Chư vị có thể yên tâm, tuy thôn Hạnh Hoa bọn ta không thể sánh với kinh thành giàu có, nhưng cuộc sống cũng không quá tệ, còn chưa đến mức phải kiếm tiền từ người ngoài các ngươi.”
Ông ấy cảm thấy đề nghị hợp lý như vậy mà hộ vệ này lại không đồng ý, chắc hẳn là vì cho rằng bọn họ sẽ thu tiền Vì vậy, có một số chuyện vẫn phải giải thích rõ ràng mới tốt “Không dám nghĩ như vậy Mấy người bọn ta đã quen cảnh màn trời chiếu đất, sao dám quấy rầy mọi người Huống hồ, nếu tiểu chủ tử nhà ta có chuyện tới tìm thì mấy người bọn ta cũng tiện nghe sai sử.” Hoàng Sa lập tức nói Tống lý chính nhìn Hoàng Sa một cái, không nói gì thêm mà rời đi ngay Những lời này chẳng qua chỉ là lấy cớ mà thôi Ở trong thôn này có chuyện gì phải sai sử bọn họ chứ Chẳng lẽ là cảm thấy người trong thôn bọn họ sẽ ức hiếp thiên kim và thiếu gia của hầu phủ sao Các thôn dân đi rồi, Hoàng Sa chỉ có thể cho người dựng lại lều trại Tuy nhiên, đến khi lều trại được dựng lại xong xuôi thì trời đã bắt đầu hửng sáng, y lập tức cảm thấy bất an. - Bản edit thuộc quyền sở hữu của 𝖙y𝖙novel chỉ đăng tải duy nhất tại ứng dụng T Y T -
“Sao người còn chưa quay về nữa?” Trong lòng Hoàng Sa trầm xuống Chẳng lẽ trên đường quay về đúng lúc đụng phải hổ nên đã bị ăn thịt luôn rồi Nghĩ như thế, Hoàng Sa cảm thấy vô cùng lạnh lẽo “Kiểm tra khắp nơi xem xung quanh có vết máu hay không.” Hoàng Sa phân phó Thuộc hạ lập tức đi làm Tống Tâm Hoa và Tống Đường Hành đều cho rằng hôm nay chắc hẳn sẽ nghe được tin Tống Anh xảy ra chuyện ngoài ý muốn nhưng lại không có Không chỉ như thế, còn có người lớn nói hôm qua có mãnh hổ tập kích lều trại ngoài thôn Hai người hoảng sợ Tống Tâm Hoa cau mày Sao lại trùng hợp như thế được chứ “Ngũ tỷ, vận may của nàng đúng là không tệ.” Tống Đường Hành nói Tống Tâm Hoa lại cười khẩy: “Vận may có tốt hay không thì chẳng phải kết quả đều giống nhau sao?”
Tránh được đêm qua còn có thể tránh được đêm nay, đêm mai sao! Tống Tâm Hoa bực bội trong lòng Nàng ấy cùng nha hoàn tùy tiện đi dạo trong thôn Đi một hồi lại tới trước cổng nhà Tống Anh, do dự giây lát rồi ném tờ giấy đã viết đêm qua vào trong Sau đó lập tức rời đi Đại Bạch nhìn thấy tờ giấy bay vào trong sân, chờ đến khi Tống Anh tới đây thì giao cho nàng “Trốn?” Tống Anh nhìn chữ được viết trên giấy Tuyên Thành, cau mày, “Ai ném vào?”
“Lúc nãy ta nghe thấy bên ngoài có hai tiếng bước chân, còn có hai người đang nói chuyện, một người trong đó gọi người kia là “tiểu thư”.” Đại Bạch nói tiếng người Bởi vì bọn Tống Đạt ở trong nhà nên không thể hóa thành người Tống Anh nhìn con chữ xiêu xiêu vẹo vẹo này Đúng là người cẩn thận, truyền tin cũng không dám dùng nét chữ thật để viết Tuy nhiên, Tống Tâm Hoa thật sự khiến nàng vô cùng ngạc nhiên Không ngờ người này lại có lòng nhắc nhở nàng Nhưng nói mịt mờ như vậy, nếu nàng là người ngu ngốc thì có lẽ cũng không hiểu ý trong chữ này Lúc này, Tống Tâm Hoa cũng rất rối rắm Đây không phải chuyện nàng ấy nên làm [ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn] Hơn nữa, làm cũng đã làm rồi, nàng ấy băn khoăn không biết Tống Anh có thể hiểu được chữ mà bản thân đã viết hay không Nhưng.. Nếu Đại tỷ thông minh thì chắc chắn có thể hiểu ngay lập tức, cũng có thể tìm cách trốn tránh Nếu Đại tỷ ngốc nghếch, cho dù nàng ấy có viết rõ ra thì người này cũng không tránh khỏi sự đuổi giết của phụ thân nàng ấy. [ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn] [ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]