Tống Đường Hành nghe Hoàng Sa nói xong cũng không đồng ý ngay lập tức, thậm chí còn cảm thấy hơi buồn cười “Tuy ngươi được phụ thân ta trọng dụng nhưng vẫn phải chú ý đến thân phận một chút Chúng ta mới đến thôn này được bao lâu chứ Bây giờ bản thân không quản được người lại nhờ quan phủ giúp đỡ lục soát từng nhà một Hầu phủ của chúng ta có còn cần thanh danh nữa hay không hả?”
“Hoàng Sa, ngươi phải nhớ kỹ rằng chúng ta tới đây để tế tổ chứ không phải tới để trả thù.” Tống Đường Hành nói tiếp Hoàng Sa nghẹn trong lòng Đương nhiên y biết nếu báo án thì sẽ bị người trong thôn ghét bỏ “Nhưng mà bọn ta bị thiếu mất mười mấy người...” Hoàng Sa cau mày “Ngươi là đội trưởng của đội hộ vệ, những người biến mất đã đi đâu và làm sao để tìm ra bọn họ là trách nhiệm của ngươi Phụ thân chỉ bảo ta tới tế tổ mà thôi.” Tống Đường Hành nói Đừng nói là mấy hộ vệ mất tích, cho dù chết hết thì thế nào Nếu hôm nay hắn gật đầu để quan phủ điều tra về những người bị mất tích, về sau, chuyện này mà truyền tới tai phụ thân hắn thì đến lúc đó, tội danh vũ nhục đất tổ này sẽ rơi xuống đầu hắn “Tứ thiếu gia, nếu.. lấy danh nghĩa bắt hổ để tìm người thì sao?” Hoàng Sa suy nghĩ một chút rồi nói “Hổ?” Trên gương mặt có vẻ non nớt của Tống Đường Hành hiện lên nụ cười ngây thơ, “Thôn Hạnh Hoa này không phải vùng sâu vùng xa, các thôn dân đều nói từ trước tới giờ chỗ này chưa bao giờ có hổ xuống núi Bây giờ chúng ta tới thì hổ cũng tới sao [ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn] Vả lại...”
“Hoàng đội trưởng, cũng chỉ có người của ngươi nhìn thấy con hổ kia, thôn dân trong thôn ngay cả nửa cái bóng của con hổ cũng chưa thấy bao giờ Chuyện này là thật hay giả còn phải xem xét lại nhỉ?” Tống Đường Hành nói - Bản edit thuộc quyền sở hữu của 𝖙y𝖙novel chỉ đăng tải duy nhất tại ứng dụng T Y T -
“Ta tận mắt nhìn thấy, sao có thể là giả được!?” Hoàng Sa vội vàng nói [ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn] Lúc ấy, con hổ kia ở ngay trước mắt y, chỉ suýt chút nữa thôi, cổ y đã bị con hổ kia cắn đứt “Chỉ mình ngươi nhìn thấy thì không được, dù sao cũng phải có người trong thôn nhìn thấy mới được Nếu không thì khó tránh việc người khác cảm thấy người của hầu phủ chúng ta không hiểu chuyện, cố ý gây chuyện.” Tống Đường Hành nói tiếp [ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn] Hoàng Sa nghe thấy lời này thì trong lòng càng khó chịu, nhưng lại không thể không thừa nhận rằng tuy Tứ công tử còn nhỏ nhưng lời nói rất có lý Bọn họ tới đây để tế bái tổ tiên, nếu làm ầm ĩ chuyện này thì chắc chắn sẽ có người nói Hầu gia không màng tình cũ, là người trong mắt không có bậc bề trên và tổ tông, đến lúc đó, y cũng sẽ xong đời Y đã làm việc cho Hầu gia lâu như vậy, nhưng đây là lần đầu tiên gặp phải chuyện khó giải quyết đến thế này Nếu biết kẻ địch ở đâu thì còn dễ nói, nhưng sự thật là y cũng không biết vì sao lại nhiều người mất tích như vậy Thậm chí còn không dám chắc chắn những người này bị hổ bắt đi Làm gì có con hổ nào lợi hại như vậy chứ Hoàng Sa ngẫm nghĩ, cảm thấy người trước giờ chưa từng bị nghi ngờ chính là người khả nghi nhất lúc này Tống Anh Lần này, y dẫn theo những người này đến đây đều là vì Tống Anh Nếu Tống Anh có thể móc nối với nhà Tiết Quốc Công thì chắc hẳn cũng là người thông minh E rằng nàng đã đoán được chuyện mấy người bọn họ có sát ý Nếu như thế, chắc hẳn là nàng đã tính toán xong xuôi trước khi bọn họ đến đây rồi Nghĩ như vậy, Hoàng Sa cảm thấy lưng như bị kim chích Vốn dĩ y cho rằng lần này chỉ tới giẫm chết một con kiến nhỏ bé, không ngờ con kiến này lại có độc Bước ra khỏi phòng của Tống Đường Hành, Hoàng Sa nhìn tất cả mọi người trong nhà Tống gia với tâm trạng vô cùng phức tạp Không phải những người này.. đều là đồng lõa của Tống Anh đấy chứ Nhìn rất chất phác, không ngờ trong xương cốt.. cũng đều là người hung ác Nhưng nếu chỉ dựa vào mấy người nhà quê này thì e rằng không thể làm ra chuyện thần không biết, quỷ không hay như thế Chẳng lẽ trong số các thôn dân có người của nhà Tiết Quốc Công? Suy nghĩ này vừa xuất hiện, Hoàng Sa càng cảm thấy đây chính là chân tướng Y nhất thời cảm thấy áp lực đè nặng hơn nữa Nếu chỉ đối phó với mấy người nhà quê thì không khó, nhưng đối phó với người mà Tiết Quốc Công phái tới, e rằng phải tổn hại không ít!