Dựa Vào Làm Ruộng, Ta Có Gia Tài Bạc Triệu

Chương 686: Gan chó thật lớn





Người Tống gia vốn đã không thích người của hầu phủ, bây giờ thấy Hoàng Sa nhìn ngó sân nhà mình như ăn trộm thì trong lòng càng không vui
“Hoàng đội trưởng, có chuyện gì à?” Tống Lão Căn cau mày hỏi
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Người của hầu phủ thật sự không có quy củ gì cả
Hoàng Sa quay đầu nhìn chằm chằm lão gia tử, ánh mắt nhìn lão gia tử lúc này cũng đầy xét nét
“Tống lão gia, người cũng biết chuyện ta bị mất mười mấy thuộc hạ đúng không?” Hoàng Sa nói
“Đúng là có nghe nói qua
Thế nhưng thôn Hạnh Hoa bọn ta thật sự không có hổ, chuyện ngươi bị mất người quả thực rất kỳ lạ.” Tống Lão Căn cũng thật lòng quan tâm tới chuyện này
Trong mắt ông, mâu thuẫn của chủ nhân không liên quan tới hạ nhân, cũng không tới mức phải khiến đối phương đi tìm cái chết
Nhưng Hoàng Sa không nghĩ như vậy
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
“Hóa ra thôn làng nhỏ bé này cũng là nơi ngọa hổ tàng long, không biết người ở đây có thể cười tới khi nào nữa.” Lời Hoàng Sa nói dường như có ẩn ý, “Tống lão gia, người và Hầu gia nhà ta cũng xem như là thúc thúc và chất tử, Hầu gia nhà ta vẫn luôn có ý muốn giúp đỡ chi của người
Người đừng đưa ra quyết định sai lầm.”
“...” Râu của Tống Lão Căn giật giật
Ngay sau đó, ông đột nhiên tóm lấy cái chổi lớn bên cạnh rồi nhào tới
Tuy Hoàng Sa dám nói lời khiêu khích, nhưng cho dù Tống Lão Căn có đánh chết y thì y cũng tuyệt đối không dám đánh trả
Vì vậy, lúc này y vô cùng hoảng sợ, vội vàng chống đỡ
Trong khi đó, Tống Lão Căn hoàn toàn không hề khách khí
“Có ai nói chuyện như ngươi không?
Tuy nhà bọn ta không tiếp đãi các ngươi nồng hậu, nhưng người trong thôn đối xử với các ngươi cũng không tệ mà!
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Các ngươi hô một tiếng, người khắp thôn nửa đêm thức dậy bắt hổ cho các ngươi
Bây giờ thì hay rồi, vậy mà lại uy hiếp lão già như ta
Ngươi nói rõ ra xem ta đã đưa ra quyết định sai lầm gì hả!?” Tống Lão Căn giận dữ nói
Ông không phải người quanh co lòng vòng, nếu bây giờ đã nghe ra lời này có ẩn ý khác thì phải hỏi cho rõ ràng
“Nói
Ngươi có ý gì?
Chẳng lẽ các ngươi bị mất người còn muốn đổ tội lên đầu ta!?” Tống Lão Căn nói tiếp. - Bản edit thuộc quyền sở hữu của 𝖙y𝖙novel chỉ đăng tải duy nhất tại ứng dụng T Y T -
Hoàng Sa có thể nói gì chứ
Y cũng không thể thẳng thắn thừa nhận rằng bản thân mình nghĩ như thế được đúng không
“Tống lão gia
Dù sao thì ta cũng là người bên cạnh Hầu gia, ông làm như vậy...”
“Hầu gia!
Cho dù đích thân hắn tới đây mà nói ra những lời này thì ta cũng dám đánh
Tống Lão Căn ta quả thực chỉ là một nông dân, không sai, nhưng trên gia phả cũng có đại danh của ta
Ngươi đi hỏi Hầu gia của nhà ngươi xem ta có phải là thúc thúc của hắn hay không
Ngươi chỉ là một người làm thuê mà cũng dám vô lễ như thế
Hầu gia các ngươi dạy bảo người khác như vậy sao!?” Tống Lão Căn tức giận tột cùng, dồn hết sức rống lên
Sau khi rống xong, ông cảm thấy hơi mệt nên ném chổi đi, không đánh nữa
Động tĩnh lớn như vậy, Tống Tâm Hoa và Tống Đường Hành không thể chỉ ngồi nghe, đương nhiên phải ra ngoài xem
“Thúc công, có chuyện gì vậy ạ?” Tống Tâm Hoa nhìn thấy dáng vẻ chật vật của Hoàng Sa thì hoảng sợ
Nàng ấy vội vàng nói tiếp: “Hoàng Sa
Ai cho ngươi gan chó dám ra tay với thúc công!?”
Hoàng Sa vội vàng quỳ xuống: “Bẩm Ngũ tiểu thư, tiểu nhân oan quá
Tiểu nhân chẳng qua chỉ nói mấy câu, không ngờ lại khiến Tống lão gia nổi trận lôi đình...”
“Làm càn!” Tống Tâm Hoa lạnh lùng, “Nếu chỉ nói chuyện bình thường thì sao thúc công lại tức giận
Ông ấy đã từng này tuổi rồi, nếu tức giận quá độ rồi xảy ra chuyện không hay thì mạng của ngươi không đền nổi đâu!”
Không phải nàng ấy làm chủ cho Tống Lão Căn mà là nói thật
Nếu thúc công xảy ra chuyện đúng lúc này thì những người đối địch với nhà nàng ấy sẽ nhân cơ hội này mà dâng tấu hạch tội phụ thân nàng ấy
Đến lúc đó, nàng ấy và Tống Đường Hành đều phải chịu phạt
Nhưng bất kể nàng ấy xuất phát từ nguyên nhân gì thì khi nghe thấy lời này, trong lòng Tống Lão Căn cũng thoải mái hơn nhiều
“Thôi, nhà bọn ta cũng không phải hạng người thích gây chuyện.” Tống Lão Căn hừ một tiếng, “Nhưng nếu còn dám nói lung tung thì sẽ lập tức đuổi các ngươi ra khỏi thôn!” 

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.