Chuyện khác thì ông không làm được, nhưng nếu khăng khăng muốn đuổi người của hầu phủ đi thì cũng không phải là không thể Sắc mặt của Hoàng Sa trở nên xanh mét Trước giờ y luôn làm việc cho Hầu gia, trên dưới trong phủ đều khách khí với y, ngay cả Hầu phu nhân cũng sẽ không dễ nhăn mặt với y, bây giờ tới chỗ quê mùa này lại bị một ông lão ở quê giận dữ mắng chửi như thế, thể diện của y đều bị mất sạch “Tiểu nhân không dám.” Hoàng Sa nghiến răng nghiến lợi Tống Đường Hành khá tò mò về những gì mà hai người đã nói với nhau Còn Tống Tâm Hoa lại cau mày “Hoàng Sa, nếu cha ta dính phải tiếng xấu khó nghe nào, đến lúc đó, đừng nói là ngươi mà toàn bộ già trẻ trong nhà ngươi đều không sống nổi đâu.” Tống Tâm Hoa nói Hoàng Sa rùng mình trong lòng: “Tiểu nhân nhớ kỹ lời Ngũ tiểu thư.”
Chỉ cần y làm sạch sẽ một chút thì có tiếng xấu gì chứ? Tống Tâm Hoa lại quay sang nhìn Tống Lão Căn và cái chổi lớn dưới đất, trong lòng hơi khiếp sợ Nàng ấy lớn như vậy nhưng lần đầu tiên nhìn thấy có người đánh nhau, hơn nữa đối phương còn là một ông lão đã hơn sáu mươi tuổi Hoàng Sa tức giận rời đi Tống Đường Hành thấy vậy thì không nhịn được mà đuổi theo Tống Lão Căn nhìn theo bóng lưng kia, hừ một tiếng: “Thứ gì!”
Nói xong thì quay sang đối diện với ánh mắt của Tống Tâm Hoa “Nha đầu ngươi lớn lên hơi giống với Nhị Nha nhà ta một chút, đều xinh đẹp.” Tống Lão Căn nhìn Tống Tâm Hoa, trong lòng thoải mái hơn, “Hai ngày nay cứ ở trong nhà chắc là đã buồn chán lắm rồi hả?” - Bản edit thuộc quyền sở hữu của 𝖙y𝖙novel chỉ đăng tải duy nhất tại ứng dụng T Y T -
“Vẫn ổn ạ.” Tống Tâm Hoa đáp “Hôm nay mấy con khỉ nghịch ngợm trong nhà không phải tới thư viện, có lẽ lúc này đang lên núi chơi Một tiểu nha đầu như ngươi cứ ở mãi trong nhà cũng buồn chán Như vậy đi, ta tìm người dẫn ngươi lên núi ngắm cảnh Thời tiết ấm áp, hoa dại trên núi cũng đã nở rồi Bảo đảm ngươi không nhìn thấy được cảnh đẹp như vậy ở kinh thành đâu!” Tống Lão Căn nói tiếp Tống Tâm Hoa lắc đầu: “Không cần đâu thúc công [ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn] Ta ở trong phòng thêu hoa cũng tốt lắm.”
“Thêu hoa Đó là chuyện tổn thương tới mắt, vẫn nên lên núi ngắm cảnh thì hơn.” Tống Lão Căn lập tức nói Nói xong, ông bước ra cổng vẫy tay gọi một đứa trẻ tới, nhờ đứa trẻ này dẫn Tống Tâm Hoa và nha hoàn của nàng ấy lên núi tìm bọn Tống Đạt Tống Tâm Hoa cũng không tiện từ chối ý của trưởng bối, chỉ có thể vâng lời Chốc lát sau đã đến chỗ mấy đứa trẻ Tống gia chơi đùa Tống Tâm Hoa sửng sốt Bọn họ quả thực rất ầm ĩ [ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn] Tống Đạt kia bò lên trên cây, rũ hai chân xuống dưới, lúc ẩn lúc hiện, Tống Tam Nha ở dưới đất tìm cành cây khắp nơi, chạy qua chạy lại, còn có Tống Võ kia ngồi xổm trên mặt đất đào hố, bên cạnh đặt một cái bình gốm có vẻ sẽ cho vào trong hố Ngoài ra còn có không ít người khác Tuổi tác đều khoảng mười lăm, mười sáu tuổi đổ xuống Có người đang nhặt củi, còn có người đào rau dại ở gần đó, ai nấy đều nói nói cười cười, cảnh tượng này vô cùng vui vẻ Lúc ở kinh thành, nàng ấy cũng có một nhóm tiểu tỷ muội, nhưng mỗi khi ở cùng những tỷ muội đó, bọn họ chỉ trò chuyện về quần áo, bánh ngọt hoặc về nhi lang nhà nào đó trong kinh, thậm chí còn tính kế lẫn nhau Vì vậy, nàng ấy thật chưa từng nhìn thấy hình ảnh hồn nhiên, mộc mạc như thế Sau khi đưa các nàng ấy tới, đứa trẻ kia truyền lại lời của lão gia tử muốn bọn họ dẫn chủ tớ Tống Tâm Hoa đi chơi Bọn Tống Đạt nhìn chằm chằm Tống Tâm Hoa một chút, không tiếp tục làm ngơ hai người nữa “Đã từng bắt chim sẻ con bao giờ chưa [ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn] Đưa các ngươi đi bắt chim sẻ được không?” Hoắc Lâm “bình bịch” chạy tới, hỏi “Ngươi là nhi tử của Đại.. tộc tỷ?” Tống Tâm Hoa nhìn đứa trẻ này, hai mắt sáng ngời Đáng yêu thật Đại ca của nàng ấy cũng có nữ nhi và nhi tử, mấy thứ đệ và thứ muội cũng không lớn lắm nhưng thật sự không khiến người ta yêu thích như đứa nhỏ trước mắt này.