Tống Đạt nói vô cùng thản nhiên, còn Tống Đường Hành lại hoảng sợ: “Cả thôn đều biết? Vậy, vậy sao mọi người còn… tôn trọng nàng như thế?”
“Ngươi nghĩ lung tung gì đấy?!” Tống Đạt trợn mắt liếc Tống Đường Hành một cái, “Người nọ chỉ bị nhốt trong sân nhà Nhị tỷ mà thôi, còn Nhị tỷ của ta không có ở nhà Sau khi Nhị tỷ trở về đã lập tức thả người đi rồi!”
“Ta.. không hiểu.” Tống Đường Hành hơi ngốc [ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn] “Được rồi...” Tống Đạt thở dài, cảm thấy thật mệt mỏi, “Chuyện là, công tử nhà giàu kia không phải người tốt lành gì, hắn mở một cửa hàng, có chút mâu thuẫn với Nhị tỷ tỷ, đương nhiên, cửa hàng kia không bằng cửa hàng của Nhị tỷ tỷ, chưởng quầy nhà hắn cũng bị chém đầu nên công tử nhà giàu kia không vui, cố ý tới gây phiền phức!”
“Nhưng Nhị tỷ tỷ không muốn gặp hắn Do đó, người này nghĩ đủ mọi cách mà vẫn chưa gặp được nàng Thế là hắn đành phải tới tận thôn, gây phiền phức cho một đứa trẻ, nói người của thôn bọn ta làm hỏng đồ của hắn, bắt bọn ta phải bồi thường Những người bên cạnh Nhị tỷ sao có thể bằng lòng được Bọn họ nhốt người trong sân, dùng vũ lực.. à không, là dùng tình cảm và lý lẽ để thuyết phục Vì vậy, công tử kia đã hoàn toàn tỉnh ngộ, để lại tiền bồi thường rồi rời đi Đây đã là chuyện của mấy tháng trước rồi.” Tống Đạt giải thích Chuyện này không quan trọng, nếu Tống Đường Hành muốn biết thì nói cho hắn cũng không sao Nhưng Tống Đường Hành có nghĩ nát óc cũng không nghĩ ra được nguyên nhân này Hơn nữa.. [ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn] Có vấn đề [ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn] Dùng tình cảm và lý lẽ để thuyết phục Hắn không tin Dùng vũ lực.. Vừa đe dọa vừa dụ dỗ có khả năng cao hơn Nhưng đường đường là Nhị công tử nhà Tiết Quốc Công, sao có thể bị dọa chứ “Tộc tỷ.. lợi hại như vậy à?” Tống Đường Hành cảm thấy hơi khó chấp nhận cách nói này, “Nhưng trước đây.. lúc ở kinh thành, nàng không phải như vậy mà.” - Bản edit thuộc quyền sở hữu của 𝖙y𝖙novel chỉ đăng tải duy nhất tại ứng dụng T Y T -
Hắn nhớ rất rõ khi đó, Tống Anh vô cùng trầm mặc, ít nói, hiếm khi gặp người khác Hạ nhân cũng nói bản tính của nàng là người… là người không thích tranh giành.
Hoàn toàn không giống với vị tỷ tỷ trong miệng Tống Đạt “Trước đây, Nhị tỷ quả thực là một cái hũ nút Nhưng bây giờ nàng thay đổi chẳng phải đều do cha nương của ngươi sao Nếu không phải các ngươi ép Nhị tỷ tỷ, nàng sẽ như thế sao?” Tống Đạt hừ một tiếng, “Ta biết ngươi đang tìm mọi cách để biết chuyện của Nhị tỷ tỷ Ta nói với ngươi những chuyện này là để ngươi biết Nhị tỷ tỷ không phải người dễ chọc Nể tình ngươi và nàng là tỷ đệ ruột, ngươi muốn biết chuyện gì, ta đều có thể nói cho ngươi Nhưng nếu ngươi dám cùng với cha nương ngươi ức hiếp Nhị tỷ tỷ thì...”
“Mặc dù bây giờ ta không làm gì được các ngươi, nhưng sau này sớm muộn gì cũng sẽ có một ngày nhà bọn ta báo thù cho Nhị tỷ tỷ!” Tống Đạt lạnh giọng nói thêm Trong tay hắn ta vẫn còn cầm thanh kiếm gỗ đào kia, chỉ thẳng vào Tống Đường Hành Tống Đường Hành vội vàng lùi về sau một bước Đột nhiên có cảm giác.. phức tạp Không thể nào Hắn nhớ rõ khi đó hắn mới tám, chín tuổi, ngày Tống Anh tới hầu phủ, đúng lúc hắn đang buồn chán nên lén chạy đi xem thử Nàng được xếp vào một viện nhỏ nằm lệch trong góc, trong viện đó không có bất cứ cảnh trí nào, nhưng sau khi đi vào, Tống Anh lại vô cùng vui sướng, nói ao nhỏ trong viện rất đẹp, lại nói ánh sáng trong phòng cũng tốt, sau đó bị bọn hạ nhân lén cười nhạo nàng không hiểu việc đời Lúc ấy, nàng mặc quần áo cũ của Tống Hoan, trông chẳng ra sao, dáng đi giống như bà tử làm việc nặng trong phủ Ở nhà, hắn không được xem trọng lắm, lúc rảnh rỗi đều chạy đến nhìn lén vị đích tỷ này Trong nhà mời ma ma đến dạy nàng, thường xuyên nghe thấy tiếng nàng bị đánh và dạy dỗ Trong suốt gần hai năm đó, nàng giống như một con ốc sên vô dụng, nhìn bề ngoài có vẻ kiên cường nhưng thật ra chỉ cần ấn nhẹ một cái đã nát vụn Sao lại.. thay đổi khác với trước đây như thế chứ?!