Một tiếng “đục” vang lên, lại thêm một đao nữa, vậy mà không có vết máu Hoàng Sa cau mày, vội vàng xốc chăn lên, sau đó… Vậy mà trong chăn lại trống không? Người đâu! Bên ngoài đột nhiên vang lên một vài tiếng động, Hoàng Sa chỉ nghe thấy tiếng đao kiếm rơi xuống đất, vội vàng quay đầu lại nhìn nhưng không hề thấy huynh đệ đứng chờ ở cửa trước đó đâu “Ha, tới nhà của ta bắt trộm sao?” Đằng sau đột nhiên vang lên một giọng nói quen thuộc Hoàng Sa thầm rùng mình, vội vàng quay đầu lại “Sao, sao ngươi lại...”
Mới vừa nãy, ổ chăn trống không mà? Sao người này lại đột nhiên xuất hiện? Khóe miệng của Tống Anh cong lên, nàng đưa tay vuốt tóc: “Ngươi như vậy khiến ta rất khó xử đấy Vốn dĩ, ngươi chỉ làm việc cho hầu phủ, muốn giết chết ta cũng không phải chủ ý của ngươi, không có lý nào lại quyết sống chết với ngươi được Thế nhưng, ngươi đã xông vào trong nhà ta Nếu ta còn giữ lại mạng sống của ngươi thì có vẻ không hay lắm nhỉ?”
“Ngươi.. Ngươi là người hay quỷ!?” Tay Hoàng Sa run run Lúc nãy, ở đây hoàn toàn không có ai, xung quanh cũng không có chỗ nào có thể giấu được người, sao Tống Anh lại đột ngột xuất hiện không một tiếng động như vậy chứ? Tống Anh thở dài “Ai, vốn dĩ có câu nói là “Tìm chỗ khoan dung mà độ lượng”, nhưng mà thật ra con người của ta rất hẹp hòi Ngươi đã làm hỏng chăn của ta, dù sao cũng phải bồi thường.” Tống Anh vô cùng bất đắc dĩ, “Bây giờ, ngươi đã nhìn thấy thứ không nên thấy thì càng không thể giữ ngươi lại được Cho nên...”
Tống Anh lấy ra một cái bình nhỏ. - Bản edit thuộc quyền sở hữu của 𝖙y𝖙novel chỉ đăng tải duy nhất tại ứng dụng T Y T -
Trong bình chính là nọc độc của rắn đen [ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn] Nọc độc của rắn đen rất mạnh, chỉ một giọt nhỏ là có thể giết chết rất nhiều người “Ngươi muốn ngụy tạo hiện trường thành ta chết ngoài ý muốn thì ta lấy cái này trả lại cho ngươi Rất công bằng đúng không?” Tống Anh nghiêm túc nói rồi tiến lên phía trước Đối phương lập tức giơ đao lên bổ tới Tống Anh tay không cướp được dao găm, chặn đứng lưỡi đao của đối phương, nhẹ nhàng dùng một chút lực, “lạch cạch” một tiếng, đao bị gãy thành từng đoạn Đồng tử của Hoàng Sa co rút lại “Ngươi, ngươi không phải con người...”
Tống Anh thật sự không thể nào có năng lực như vậy “Kiếp sau đầu thai cho tốt, đừng làm nô tài nữa Nhưng nếu kiếp này đã làm nô tài, cầm tiền của chủ nhà làm việc thì chết vì chủ nhà cũng không tính là oan uổng.” Nói xong, Tống Anh nắm cằm Hoàng Sa, rót nọc rắn vào họng y Gần như chỉ trong nháy mắt, sắc mặt của người này tái xanh, độc lan ra toàn thân.
Tống Anh cau mày, tạm thời bỏ người vào trong không gian Dùng đao kiếm để giết người cũng đơn giản, nhưng mà máu tươi đầy đất cực kỳ khó rửa sạch, hơn nữa cũng không thể khiến thôn dân sợ hãi được Từ xưa đến nay có không ít người lên núi hoặc ra ngoài gặp phải chuyện ngoài ý muốn Lát nữa, nàng ném người này vào trong núi thì sẽ không có ai nghi ngờ Còn về những người khác.. Nàng không có thâm thù đại hận với những người này, không cần thiết phải đuổi cùng giết tận Ngưu Đại Lực và chồn tinh ra mặt Chẳng tốn bao nhiêu sức lực, cả hai đã ném hết đám người này ra ngoài cửa: “Hơn nửa đêm mà các ngươi làm gì đấy? Xông vào nhà dân giữa đêm cũng là chuyện mà người của hầu phủ các ngươi nên làm hả!?”
Giọng của Ngưu Đại Lực rất lớn, hàng xóm đều nghe thấy tiếng của nàng ấy Lúc này, mọi người mới vội vàng chạy ra, người tuần tra thôn ban đêm cũng tới “Sao lại là các ngươi Chẳng lẽ bắt hổ mà bắt tới tận Hoắc gia! Các ngươi thật sự xem người trong thôn bọn ta đều là đồ ngốc đúng không!?”
Giờ phút này, những người còn lại đã chia năm xẻ bảy, ai nấy đều ngó trái ngó phải tìm lão đại Hoàng Sa “Không, không thấy đội trưởng đâu?” Mọi người sợ hãi hô lên Thôn dân lại cau mày: “Mấy người các ngươi đúng là biết giả thần giả quỷ Thôn bọn ta không thiếu một người nào, vậy mà các ngươi lại liên tục mất người?!”
“Không thấy Hoàng hộ vệ của bọn ta đâu.. [ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn] Thật đấy Lúc nãy rõ ràng hắn đi vào phòng của Tống tiểu thư...”
“Đánh rắm Mấy người các ngươi ăn gan hùm mật gấu có phải không! [ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn] Phòng của Đại tỷ là chỗ các ngươi có thể đi vào sao? Đêm hôm khuya khoắt cố ý xông vào nhà dân, các ngươi muốn làm gì!?” Ngưu Đại Lực hét lớn một tiếng “Trong phòng ta không có Hoàng hộ vệ nào.. càng không có trộm cướp gì cả Ta biết các ngươi nhớ thương chút tài sản của ta, nhưng trắng trợn và táo bạo như thế thì quá đáng lắm rồi Từ sau khi các ngươi tới đây, trong thôn chưa từng được yên bình Ta thấy...” Tống Anh dừng lại một chút rồi mới nói tiếp, “Sáng sớm mai, tất cả các ngươi hãy rời khỏi phạm vi của thôn bọn ta đi Nếu không, ta nhất định sẽ kiện lên huyện nha, nói hạ nhân của hầu phủ các ngươi khinh nhục bá tánh.”