Tống Anh biết tin cũng không ngăn cản Tống Đường Hành tới đây Lần đầu tiên được mời vào nhà Tống Đường Hành nhìn gương mặt của Tống Anh thì càng cảm thấy hoảng hốt, không biết do bản thân năm đó còn nhỏ tuổi nên nhớ lầm hay do Tống Anh đã thay đổi quá lớn mà luôn cảm thấy tỷ tỷ bây giờ với người năm đó khác xa nhau như hai người riêng biệt “Đại tỷ, ngươi có còn nhớ ta không Năm đó lúc ngươi ở hầu phủ, ta đã đi thăm ngươi.” Tống Đường Hành nói “Tất nhiên là nhớ rõ Có một ngày vào mùa đông năm đầu tiên, ngươi cầm lò sưởi trong tay, hạ nhân che dù cho ngươi, trên người ngươi khoác áo choàng lông màu trắng, đứng giữa tuyết nhìn còn thấy ấm.” Tống Anh nói Tống Đường Hành sửng sốt Nhớ lại ngày hôm đó Trước đó, hắn đều lén lút đi nhìn Tống Anh, nhưng ngày hôm đó lại đến gần để xem Lúc ấy, Tống Anh ngồi trong phòng, cơ thể run lẩy bẩy, trên tay cầm kim Ma ma dạy nàng thêu hoa đứng bên cạnh từ trên cao nhìn xuống hướng dẫn nàng, chê nàng ngu dốt, hình thêu không được sống động “Đại tỷ trách ta lúc ấy không ra mặt thay ngươi sao Khi đó ta cũng còn nhỏ...” Tống Đường Hành lập tức mở miệng Tống Anh cười như không cười, nhìn hắn: “Đúng vậy, ngươi còn nhỏ, ngoại trừ xem náo nhiệt thì cái gì cũng không biết làm.”
Tống Đường Hành khẽ giật mình, hơi lúng túng Ánh mắt của Tống Anh lạnh lùng, ý của nàng rất dễ hiểu, nếu còn nhỏ thì cút về phòng đi Vì sao phải trơ mắt nhìn chằm chằm nguyên chủ bị khinh nhục chứ Dáng vẻ của hắn giống như đang chế giễu người khác, càng khiến nguyên chủ chật vật hơn nữa Huống hồ, tuổi còn nhỏ cũng không biết thương hại sao Sở dĩ Tống Anh vẫn còn nhớ rõ cảnh tượng ấy như thể nó mới vừa xảy ra là bởi vì ngày hôm đó, cơ thể nhỏ bé của Tống Đường Hành xuất hiện trong viện của nguyên chủ khoảng chừng hai khắc Cứ nhìn nàng ấy chằm chằm như vậy, chờ nàng ấy bị ma ma dạy dỗ xong rồi mới rời đi. - Bản edit thuộc quyền sở hữu của 𝖙y𝖙novel chỉ đăng tải duy nhất tại ứng dụng T Y T -
Sau khi hắn rời đi, hạ nhân cười nhạo rằng cùng một bụng sinh ra sao lại chênh lệch lớn như thế, tuy sức khỏe của Tứ công tử không tốt nhưng hắn trông như một tiên đồng, còn nguyên chủ lại vụng về và khiếm nhã, ngay cả một đóa mẫu đơn cũng thêu không xong Kỹ năng thêu thùa của nguyên chủ không tệ, chẳng qua nàng ấy sống ở nơi dân dã từ nhỏ, thật sự không biết thưởng thức vẻ đẹp của mẫu đơn Thứ nàng ấy am hiểu là hoa cỏ trong núi, lại không được xem là thanh nhã Bị hạ nhân trào phúng còn chưa tính, đêm đó, Tống Đường Hành đổ bệnh [ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn] Ai cũng nói là do hắn tới viện của nàng nên mới bị cảm lạnh vì dính tuyết Sau đó, Hầu phu nhân dẫn một đống nha hoàn tới mắng nàng ấy không hiểu quy củ, đệ đệ ruột tới thăm nàng ấy mà cũng không biết tiếp đón, hại đệ đệ đổ bệnh, tâm tư ác độc rồi phạt nguyên chủ quỳ trên nền tuyết suốt một đêm Nguyên chủ khỏe mạnh, chịu lạnh một đêm như vậy cũng không đổ bệnh Hoặc có lẽ nàng ấy hoàn toàn không dám đổ bệnh, sợ bệnh rồi chết đi thì sẽ không về được thôn Hạnh Hoa nữa [ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn] Ánh mắt lạnh lẽo của Tống Anh khiến Tống Đường Hành cảm thấy nàng thật máu lạnh “Đại tỷ, năm đó ta chưa hiểu chuyện lắm nhưng cũng biết ngươi là tỷ tỷ ruột của ta, ta cũng muốn quan tâm ngươi.. Nhưng mà ma ma kia là người của mẫu thân, ta không dám làm trái ý mẫu thân...” Tống Đường Hành nói, “Thật ra.. mấy năm nay mẫu thân cũng nhớ ngươi Hay là ngươi quay về với ta đi?”
Tống Anh nghe thấy lời này thì chỉ cười “Bảo ta và ngươi cùng quay về ư Ngươi chắc chắn ta có thể sống sót đến kinh thành sao?” Tống Anh ngả người về phía sau, cười nói Tim của Tống Đường Hành hẫng một nhịp, sau đó hắn chột dạ nói: “Đại tỷ, ngươi nói gì vậy Ngươi đương nhiên có thể sống sót đến kinh thành rồi.. Ngươi không nhớ phụ thân và mẫu thân sao?”
Tống Anh nhìn chằm chằm Tống Đường Hành, không thể không nói đúng là trẻ con mà hầu phủ dạy dỗ ra, mới mười mấy tuổi đã có thể nói dối mà mặt không biến sắc Lam thị xem nguyên chủ là nỗi nhục, sao lại nhớ nguyên chủ được chứ? [ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]