“Đại tỷ, ngươi nhìn chằm chằm ta như vậy làm gì?” Tống Đường Hành nặn ra một nụ cười ngây thơ và vô hại “Chỉ là cảm thấy gương mặt này của ngươi quá xấu xí, quả thực là tâm sinh tướng.” Tống Anh thu hồi ánh mắt, ghét bỏ nói Tống Đường Hành sửng sốt “Năm đó ngươi còn nhỏ, cùng lắm có thể nói là ngây thơ, vô tri, tò mò Bây giờ trưởng thành rồi, bản lĩnh cũng lớn hơn, đã học được cách lừa gạt người khác Đúng là ghê gớm.” Tống Anh châm chọc một câu, “Ngươi thật không hổ là nhi tử của Tống Hầu gia, luận về tàn độc và vô sỉ, ngươi không hề kém phụ mẫu ngươi một chút nào.”
“Đại tỷ?!” Tống Đường Hành lập tức bật dậy “Không thừa nhận à?” Tống Anh lạnh lùng cười, “Lần này ngươi tới tìm ta để làm gì Làm gì có chuyện thật lòng muốn tâm sự với ta, phải không Tống Đường Hành, ngươi là người thông minh, nhưng đừng cảm thấy tất cả những người khác đều ngu dốt.”
“Nếu hôm nay ta bị dăm ba câu của ngươi làm cho cảm động, thậm chí tiễn ngươi ra khỏi thành thì còn có thể quay về sao?”
“Hoàng Sa không còn, những hộ vệ đó phải nghe theo mệnh lệnh của ngươi Phụ thân ngươi bảo ngươi tới tế tổ, nếu ngươi có thể tiện tay giết chết ta thì sau khi trở về, đương nhiên phụ thân ngươi sẽ khen ngươi thông minh, tài giỏi Nếu ca ca ngươi có chuyện gì thì địa vị của ngươi ở hầu phủ.. Không cần ta phải nói tiếp đâu nhỉ?” Tống Anh châm chọc nói “Ta.. không có...” Tống Đường Hành vội vàng nói Tống Anh cười lạnh một tiếng “Ở đây cũng không có người khác, ngươi không tò mò Hoàng Sa chết như thế nào sao?”
“Chết Hoàng Sa chết rồi!?” Sắc mặt của Tống Đường Hành thay đổi “Ngươi vẫn còn ngây thơ lắm Chẳng lẽ ngươi cho rằng người này chỉ đơn giản là biến mất ở nhà ta, qua mấy ngày nữa sẽ xuất hiện sao?” Tống Anh cười nói Tống Đường Hành nuốt nước miếng Tống Anh có ý gì Là đang uy hiếp hắn, hay là.. muốn giết chết hắn như đã làm với Hoàng Sa Không Người của hắn đang ở bên ngoài, hơn nữa còn có rất nhiều người nhìn thấy hắn tới từ biệt Tống Anh, nếu hắn cũng biến mất thì Tống Anh không thể nào giải thích với người ngoài được. - Bản edit thuộc quyền sở hữu của 𝖙y𝖙novel chỉ đăng tải duy nhất tại ứng dụng T Y T -
Nhưng.. [ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn] nghe thấy lời Tống Anh vừa nói, trong lòng hắn vô cùng chấn động Giống với cảm giác khi chuyện xấu hổ nhất bị người khác phát hiện ra Sắc mặt của Tống Đường Hành trắng bệch, hai tay hắn nắm chặt lại “Ta không có ý đó, ta chưa từng muốn giết ngươi...” Tống Đường Hành không biết phải làm sao “Bốp” một tiếng, Tống Anh lập tức giơ tay tát hắn một cái “Bản lĩnh tới chết không thừa nhận này của ngươi cũng do phụ thân ngươi dạy cho ngươi sao Tống Đường Hành, ngươi muốn giết chết ta, ta tát ngươi một cái cũng không tính là làm khó ngươi đúng chứ Xét thấy ngươi trẻ người non dạ, ta sẽ không quá so đo với ngươi Nhưng nếu ngươi còn lôi thôi muốn ở lại tìm chết thì ta cũng sẽ thành toàn cho ngươi.” Tống Anh lạnh nhạt nói Cơ bắp trên mặt Tống Đường Hành đau đớn run lên, sau đó, hắn ho khan liên hồi Một khi kích động thì gần như không thở nổi Tống Anh cau mày nhìn, trong lòng không hề gợn sóng [ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn] Một lát sau, Tống Đường Hành ổn định lại hơi thở, hắn mỉm cười tự giễu “Đại tỷ, từ nhỏ ngươi đã sống ở cái thôn này, không tranh không đoạt nên đương nhiên sẽ cảm thấy ta ác độc, nhưng ta cũng là lần đầu tiên Trước giờ ta đều bị người khác hãm hại, nếu lần này ta quay về một mình thì sẽ bị phụ thân ghét bỏ!” Tống Đường Hành che ngực nói Tống Anh vẫn thờ ơ Nếu không phải thấy hắn ngu ngốc hết thuốc chữa, vừa nhìn đã biết là tay mơ thì sao nàng lại chỉ cảnh cáo hắn thôi chứ “Ngươi ở đây có người thương có người yêu, tuy ta là công tử của hầu phủ nhưng lại khác với Đại ca một trời một vực Lúc ta mới bốn, năm tuổi, Đại ca ghét bỏ ta nên hại ta sức khỏe không tốt, mỗi ngày đều phải uống thuốc [ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn] Những gì Đại tỷ ngươi phải trải qua thì tính là gì?” Hai mắt Tống Đường Hành đỏ ngầu Tống Anh nghe vậy thì cười nhạo một tiếng Vì vậy, hắn cảm thấy bản thân mình đáng thương nên trách người tỷ tỷ này là nàng sống tốt quá?