Tống Đường Hành nở nụ cười châm chọc Năm đó, nhìn thấy Tống Anh bị mẫu thân ghét bỏ như vậy, tuy trong lòng hắn cảm thấy nàng đáng thương nhưng cũng cảm thấy, hóa ra trong số con cái của phụ mẫu, không chỉ mỗi mình hắn bị người khác đề phòng Vì vậy, hắn thường xuyên đi xem tình hình của Tống Anh Nhìn thấy vẻ mặt bất lực của nàng, hắn cảm thấy đồng bệnh tương liên, nhưng lại cảm thấy bản thân mình sống tốt hơn Tống Anh “Thật sự quá tham lam.” Tống Anh thở hắt ra, “Trước đây, dù sao thì ta cũng từng sống ở hầu phủ, trong lòng ta vẫn biết rõ ngươi sống như thế nào.”
Tống Đường Hành mấp máy môi “Ngươi là công tử của hầu phủ, tuy không phải thế tử nhưng trong số tất cả các thiếu gia của hầu phủ, ngoại trừ Tống Đường Bỉnh, ngươi sống sung sướng nhất Mẫu thân ngươi, Lam thị, thương xót ngươi từ nhỏ ốm yếu bệnh tật nên vô cùng để ý đến sinh hoạt hàng ngày của ngươi Bình thường ngươi ăn ít hơn một chén tổ yến, ăn nhiều hơn một miếng bánh ngọt, hạ nhân cũng sẽ bị trách phạt vì chuyện này Tống Hầu gia không hỏi việc vặt trong nhà, nhưng cũng vô cùng chú trọng việc học của đích tử là ngươi, mỗi tháng đều dành riêng mấy ngày để dạy dỗ ngươi Ta nói có gì sai không?”
“Nếu ngươi ho khan một tiếng, hạ nhân bên cạnh sẽ căng thẳng thêm vài phần Nếu ngươi che ngực kêu khó chịu, bên dưới sẽ có người bị phạt gậy Cuộc sống của ngươi như vậy thì còn có gì mà không biết đủ Chẳng qua là vì Đại ca ngươi sống tốt hơn ngươi mà thôi.” Tống Anh nói Lời nàng nói, không có một chữ nào không đúng Dù sao thì Tống Đường Hành cũng là đích tử, sao có thể thật sự bị giày vò hàng ngày, không được yêu thương được chứ Miễn là không vượt quá nguyên tắc, hầu phủ nuông chiều Tống Tâm Hoa và Tống Đường Hành đến tột cùng Hắn cảm thấy không đủ, rốt cuộc vẫn do đố kỵ với vị thế tử bên trên mà thôi Hắn đố kỵ vì sau này người nọ sẽ được thừa kế tước vị, còn hắn chỉ nhận được một chút tài sản của hầu phủ mà thôi Lòng người không đủ như rắn nuốt voi Cằm Tống Đường Hành run run [ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn] [ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn] Hắn không hề ho khan, ánh mắt hơi chột dạ, sắc mặt vừa hoảng loạn vừa lúng túng. - Bản edit thuộc quyền sở hữu của 𝖙y𝖙novel chỉ đăng tải duy nhất tại ứng dụng T Y T -
“Tộc tỷ nói không sai Đệ đệ, ngươi quả thực quá tham lam rồi.” Tống Anh vừa nói xong đã thấy Tống Tâm Hoa xông vào, “Tộc tỷ, ta và đệ đệ phải quay về rồi Lần này đã quen đường, bên dưới cũng có người hầu hạ, quả thực không cần ngươi đưa tiễn.”
Tống Anh gãi đầu Ừm, tới rất đúng lúc Chẳng lẽ Tống Tâm Hoa thông minh phát hiện ra Hoàng Sa đã bị nàng giết chết nên sợ nàng ra tay tàn nhẫn, một khi nổi giận với Tống Đường Hành sẽ lập tức bóp chết hắn Tuy Tống Đường Hành hơi không cam lòng nhưng hắn có thể làm gì được chứ “Nhưng mà tộc tỷ,” Tống Tâm Hoa muốn nói lại thôi, cuối cùng vẫn nói, “Chỗ phụ thân tránh được mùng một cũng khó tránh khỏi mười lăm.”
Hoàng Sa đã không còn, phụ thân nàng ấy chắc chắn sẽ càng tức giận hơn “Ngoài ra.. lúc bọn ta tới đây, Tiết gia luôn đối nghịch với phụ thân ta Chắc hẳn không bao lâu nữa, ở kinh thành sẽ xuất hiện lời đồn đãi liên quan đến ngươi Đến lúc đó, phụ thân vì thể diện của hầu phủ, bất kể thế nào cũng sẽ không để ngươi có ngày sống sót quay về.”
“Nếu mặt ngươi bị hủy hoại hoàn toàn như năm đó thì phụ thân ta còn có thể nhất quyết không thừa nhận, nhưng bây giờ, mặt ngươi đã lành Nếu ngươi không muốn chết thì nghĩ cách đi.” Tống Tâm Hoa nói xong, lập tức túm Tống Đường Hành đi ra ngoài Ra khỏi phòng, đi ra ngoài sân, không nói lời nào, nàng ấy đã tát một cái “bốp” lên mặt Tống Đường Hành “Ngũ tỷ!” Tống Đường Hành che mặt, vô cùng hoảng sợ “Tứ đệ, ta đúng là đã xem thường ngươi rồi [ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn] Vì để làm phụ thân hài lòng mà ngay cả Đại tỷ, ngươi cũng muốn giết sao Ta thật sự muốn hỏi ngươi, đầu óc ngươi để đâu rồi vậy Tỷ tỷ ruột thịt mà ngươi cũng có thể xuống tay, ngươi cảm thấy phụ thân chúng ta biết được tin này sẽ vui vẻ sao?!”
Tống Tâm Hoa châm chọc một câu: “Hôm nay ta tới đây không phải vì ngươi mà là sợ ngươi liên lụy đến ta Nếu phụ thân cảm thấy ta giống như ngươi, là người không màng thân tộc thì hắn cũng sẽ không tìm một lang quân tốt cho ta, càng không dám trông mong tương lai ta và nương gia đồng sức đồng lòng!”