Tống Anh vỗ vỗ vai Hổ Doanh Doanh, sau đó ung dung ngồi lên xe lừa, đi đến Hoắc phủ Lúc này, thực ra sắc trời đã hơi tối, thêm chút nữa thì trời sẽ tối đen hoàn toàn, nhưng hồ ly tinh rất quan trọng, nhỡ bị xử tử ngay trong đêm thì phải làm sao Vì để đề phòng bất trắc, nàng vẫn nên đi sớm một chút thì hơn Hoắc phủ bên phía huyện Lễ khá quen thuộc với Tống Anh, nhưng ở thành Dung này, hạ nhân của Hoắc phủ căn bản không quen biết Tống Anh Lúc này, thấy nàng là một dân thường ngồi xe lừa ăn vạ không chịu đi, ai nấy đều như hung thần ác sát "Ta đến đây để dâng bảo vật cho đại nhân nhà ngươi, làm phiền các tiểu ca truyền lời, phu quân của ta tên là Hoắc Nhung, các ngươi báo lên một tiếng là được rồi Tống Anh cong miệng cười "Nơi này không phải chỗ cho ngươi có thể xông vào Nếu muốn dâng bảo vật thì đi chỗ khác đi Đại nhân nhà ta không thích mấy thứ này Nếu không phải bọn họ thấy đối phương là nữ nhân, những hộ vệ bên ngoài đã ra tay đánh người rồi ".. Tống Anh không biết phải làm sao Những hộ vệ này rất đề phòng Tống Anh, bởi vì cô nương này có dáng dấp thật sự rất xinh đẹp Nhìn có vẻ tươi cười, nhưng toàn thân lại toát ra một loại khí chất vừa tao nhã vừa lạnh lùng xa cách, chắc chắn là người mà vị quan viên nào đó chuẩn bị dùng để hối lộ đại nhân nhà bọn họ!
Đáng tiếc, tìm nhầm người rồi, đại nhân thanh cao như vậy, sao có thể bị một tiểu cô nương mê hoặc chứ? Vừa nghĩ vậy, bọn họ chợt nghe thấy nữ nhân ở đối diện hừ một tiếng.
Sau đó gân cổ lên hét: "Hoắc Nhung Âm thanh vừa dứt, đám hộ vệ chấn động trong lòng, chỉ cảm thấy lỗ tai mình suýt nữa thì điếc Sau khi Tống Anh hét xong, nàng lập tức rụt đầu tỏ vẻ vô tội, còn các hộ vệ thì trừng mắt rồi rút đao chĩa về phía nàng. - Bản edit thuộc quyền sở hữu của 𝖙y𝖙novel chỉ đăng tải duy nhất tại ứng dụng T Y T -
Tại sao cô nương này lại có công phu sư tử gầm lợi hại như vậy? Chẳng lẽ đến để ám sát đại nhân! [ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn] Trong sân luyện võ, Hoắc Nhung đang cầm thương luyện tập, bỗng nhiên nghe thấy có người gọi mình thì ngẩn người một chút Âm thanh kia thoáng qua rồi biến mất tựa như ảo giác, hắn cau mày, liếc mắt nhìn Hoắc Tứ Tượng, thấy Hoắc Tứ Tượng cũng ngẩn ra thì thuận miệng hỏi: "Ngươi có nghe thấy âm thanh gì không "Đại nhân cũng nghe thấy à Hoắc Tứ Tượng kinh ngạc, "Hình như ta nghe thấy có người gọi.. tên Hoắc Nhung.. Hoắc Triệu Uyên vừa nghe vậy thì lập tức cầm thương đi ra cửa Trên đời này, người dám nghênh ngang gọi tên Hoắc Nhung chỉ có.. [ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn] Tống Anh Hắn còn chưa kịp đưa mười nữ nhân kia tới nơi, chắc là nàng không đến để cảm tạ hắn đâu nhỉ Hoắc Tứ Tượng chỉ cảm thấy đại nhân nhà mình giống như một người xa lạ, thoáng chốc biến mất như một cơn gió.
Tống Anh giả vờ run lẩy bẩy, ngồi trên xe lừa chờ đợi "Cô nương, nếu ngươi không đi thì chúng ta thật sự phải động thủ rồi Hộ vệ nói Đại nhân không thích bọn họ bắt nạt bá tánh, bằng không thì lúc này làm gì còn chỗ cho cô nương này nói chuyện "Dừng tay Hoắc Triệu Uyên vừa xuất hiện đã thấy bảy tám hộ vệ ở cổng đang cầm đao chĩa vào Tống Anh, lòng hắn chấn động, lập tức bước ra ngoài: "Đây là phu nhân, sau này không được phép ngăn cản ".. Tống Anh [ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn] ".. Đám hộ vệ "Vừa rồi là ngươi gọi ta à Hoắc Triệu Uyên lập tức đi tới, dắt Đại Bạch vào trong phủ ".. Tống Anh cười gượng một tiếng Mặc dù nàng không định nói chuyện ở ngoài cổng, nhưng Hoắc Triệu Uyên không coi nàng là người ngoài như vậy cũng khiến nàng hơi ngại ngùng.
"Ta tìm ngài có chút việc.. ừm.. đưa vài thứ tốt qua cho ngài Tống Anh vỗ vào hộp quà bên cạnh, chột dạ nói Nói xong, Hoắc Triệu Uyên nhướng mày, trông có vẻ rạng rỡ hơn nhiều: "Ngươi đến là tốt rồi Còn mang quà cáp làm gì Nhưng nàng mang quà đến thì hắn cũng vui Trước đây, hắn chưa từng động lòng với cô nương nào, lại bị Tống Anh từ chối nên không biết tặng đồ có hữu dụng hay không, nhưng ngoài cách đó ra, hắn thật sự không biết phải làm gì khác Bây giờ xem ra, tặng những món đồ đó cũng không uổng công, giống như lời thuộc hạ nói, trái tim của cô nương này làm bằng băng, đốt nhiều củi sưởi ấm sẽ tan chảy thôi