Dựa Vào Làm Ruộng, Ta Có Gia Tài Bạc Triệu

Chương 709: Chúng sinh bình đẳng





Tống Anh cảm thấy giống như bị một mũi tên đâm vào ngực, sau đó bất lực nhìn hắn: “Ta thật sự rất thích con hồ ly tinh đó..
Ta nguyện ý bỏ tiền ra mua.”
“Tống Anh, những chuyện khác có thể chiều theo ý ngươi, thậm chí dù ngươi muốn tu tiên, ta cũng có thể tìm Côn Lôn* cho ngươi, nhưng chuyện này thì không thể được.” Hoắc Triệu Uyên đứng dậy, “Thứ này hiểm ác và quái dị, một khi không cẩn thận có thể bị nó làm hại, không phải thứ để ngươi đùa giỡn.”
*Núi Côn Lôn là một dãy núi hoặc núi trong thần thoại Trung Hoa, đây là một biểu tượng quan trọng thể hiện cho trục thế giới và các vị thần tiên
“Không phải, ta chỉ cảm thấy con hồ ly này có chút quan hệ huyết thống với con mà ta nuôi ở nhà, có lẽ là người thân đã lỡ mất ở kiếp trước, cho nên...”
“...” Mí mắt Hoắc Triệu Uyên giật giật
Toàn là nói dối, không có câu nào nghe lọt tai
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
“Cũng không phải...” Tống Anh nói được nửa chừng lại thở dài một hơi, “Hoắc đại nhân, đúng là ta chưa từng nhìn thấy nó, nhưng lại cảm thấy… thứ này sẽ không làm hại ta, vậy nên muốn mang về nuôi, có câu nói rất hay, chúng sinh bình đẳng, cho dù là yêu thì cũng có quyền được sống chứ?”
Tống Anh bày ra gương mặt của thánh mẫu
Hoắc Triệu Uyên từ trên cao nhìn xuống nàng: “Ngươi, mơ đẹp thật.”
Chúng sinh bình đẳng mà cũng nói ra được..
Chẳng bằng nàng nói rằng nàng muốn thành tiên đến phát điên, nghe nói có yêu quái nên muốn uống máu của yêu quái thử xem sao
Lý do này còn đáng tin hơn mấy lời vừa rồi
“...” Tống Anh mím môi, “Tướng công...”
Hôm nay, nàng không mang theo liêm sỉ ra ngoài cửa, dù sao cũng không phải là lần đầu tiên mất mặt, trước lạ sau quen
Hoắc Triệu Uyên nắm chặt tay, ánh mắt run rẩy, sau đó bất ngờ nắm lấy cổ tay nàng: “Ngươi dám gọi lại một tiếng nữa?!”
“A.” Tống Anh liếc mắt
“Muốn dùng sắc đẹp để quyến rũ ngài là ta sai, nhưng ngài cũng không thể cứng đầu như vậy chứ
Ngài xem, ngài giữ lại con yêu quái này cũng chẳng có ích gì, đưa cho ta vừa có thể kiếm tiền, ta vừa có thể trông coi nó giúp ngài, không làm hại bá tánh, chẳng phải rất tốt sao?” Tống Anh mặt dày nói
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Nàng cũng biết, yêu quái rất nguy hiểm đối với người bình thường..
Nhưng yêu quái nhà nàng rơi vào tay người khác thì không được
Hoắc Triệu Uyên bị Tống Anh chọc tức đến khó chịu
“Nếu ngươi tò mò, ta có thể để ngươi quan sát nó từ xa, nhưng muốn mang nó đi thì tuyệt đối không được.” Hoắc Triệu Uyên cố chấp nói
Tống Anh cũng rất bực bội
“Ta thấy quan hệ giữa chúng ta không tệ nên mới đến nói chuyện tử tế với ngài, nếu ngài không cho ta thì..
sau này mất rồi, ngài đừng trách ta...” Tống Anh buồn bực nói
Hoắc Triệu Uyên nhíu mày: “Ngươi còn muốn ăn trộm sao?”
Tống Anh cảm thấy hơi nóng nảy
Đi tới đi lui vài bước, quyết tâm nói: “Ta nói thật với ngài, ngài không được truyền ra ngoài nhé!?”
“...” Lại định bịa chuyện gì nữa
“Thực ra là thế này, ngài, là..
thần tiên chuyển thế xuống đây để lịch kiếp, còn ta thực ra là một tiểu hoa tinh nhỏ bé không đáng kể trên trời, vì muốn thăng tiến nên ta đã hạ phàm để bảo vệ ngài, hy vọng sau này ngài thành tiên sẽ đề bạt ta...” - Bản edit thuộc quyền sở hữu của 𝖙y𝖙novel chỉ đăng tải duy nhất tại ứng dụng T Y T -
“Tiên giới của chúng ta có quan hệ rất tốt với yêu giới
Mà tiểu yêu này thực ra là công chúa của tộc hồ ly
Nếu ngài bắt nó, thậm chí giết nó, sau này rất có khả năng sẽ gây ra đại chiến giữa hai tộc!” Tống Anh nói với vẻ mặt nghiêm túc
“...” Hoắc Triệu Uyên bị nghẹn một cục máu trong tim
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
“Ngươi không đi kể chuyện thì vô cùng đáng tiếc.” Hoắc Triệu Uyên buồn bực nói. 
“Ta nói sự thật mà
Chẳng lẽ ngài không tin ta!?” Tống Anh giật mình, “Như vậy đi, ngài có thể đi hỏi con hồ ly đó, hỏi nó xem ngài có phải là thần tiên đại công đại đức hay không, ta dám cam đoan nhất định nó sẽ cầu xin đại tiên tha mạng!”
“...” Hắn không tin
Thậm chí, hắn còn không muốn nghe nàng nói nữa. 
Dù giọng nói êm tai, nhưng mỗi một lời nói ra đều khiến hắn muốn ném Tống Anh ra ngoài
“Chẳng lẽ ngài sợ con hồ ly đó nên không dám hỏi?!” Tống Anh chớp mắt, “Ta dám đánh cược với ngài, nếu con hồ ly đó không nói ngài là một vị thần tiên lợi hại tỏa ra hào quang lấp lánh, ta đây…
ba quỳ chín lạy tại chỗ với ngài, dập đầu nhận sai!” 
  
 

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.