Sự "chân thành" của Tống Anh khiến Hoắc Triệu Uyên vừa có chút nghi ngờ, lại vừa bực mình đến buồn cười “Để ngươi ba quỳ chín lạy Ta sợ không có phúc phận đó.” Hoắc Triệu Uyên lạnh lùng cười một tiếng, “Ngươi cảm thấy hứng thú với con hồ ly tinh này đến vậy sao Không sợ nó bất ngờ phát điên rồi cắn vào cổ ngươi sao?”
“Súc sinh mới phát điên, yêu quái thì không.” Tống Anh nhe răng cười, “Hoắc đại nhân, ngài là thần tiên chuyển thế, vậy nên càng không cần phải sợ.”
Nàng lờ mờ nhớ lại, lúc ở thôn Thạch Đầu, khi Hoắc Triệu Uyên vừa xuất hiện, cá nheo tinh đột nhiên trở nên yếu ớt.
Chỉ là lúc đó nàng không biết Hoắc Triệu Uyên là thần tiên chuyển thế có công đức lớn, vậy nên không suy nghĩ nhiều Bây giờ nghĩ lại, con yêu quái này đã phạm vào sát nghiệp, ở trước mặt thần tiên, nó thật sự không có sức chống cự [ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn] “Được, ta sẽ đi hỏi nó một câu, nếu nó không trả lời như ngươi nói thì ngươi phải từ bỏ ý định, tránh xa con yêu quái đó.” Hoắc Triệu Uyên nhìn đôi mắt sáng lấp lánh của Tống Anh, cuối cùng không cưỡng lại được sự cám dỗ Ngay lập tức né tránh ánh mắt của Tống Anh “Hôm nay sắc trời đã tối, để ngày mai hẵng nói.” Hoắc Triệu Uyên lại nói [ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn] Tống Anh gật đầu: “Cũng xin Hoắc đại nhân chuẩn bị cho ta một gian phòng khách.”
Hoắc Triệu Uyên nghe thấy hai chữ phòng khách, trong lòng có hơi khó chịu, nhưng suy nghĩ kỹ một chút thì vẫn gật đầu, ở phòng khách tốt hơn, nếu ở cùng một viện với hắn, hắn sợ rằng mình bị chọc tức đến mức ngày mai không nhìn thấy được mặt trời [ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn] Trong phủ có rất nhiều phòng khách, Hoắc Triệu Uyên sai người chuẩn bị cho Tống Anh một gian, lại sợ nàng ở một mình không tiện nên sắp xếp thêm hai tiểu nha hoàn “Đại nhân, hai người các ngươi khó khăn lắm mới gặp nhau, sao có thể đưa người ta đến phòng khách chứ?!” Hoắc Tứ Tượng kinh ngạc, “Người ta đã chủ động đưa đến cửa rồi mà!”
“Câm miệng!” Hoắc Triệu Uyên hừ một tiếng “Đại nhân, ngài cứ như vậy thì cả đời này cũng không theo đuổi được cô nương mình muốn đâu.” Hoắc Tứ Tượng vẫn tỏ ra lo lắng, “Cô nương người ta da mặt mỏng, không thể chủ động nói muốn động phòng đâu Cho nên mới tự mình chạy đến để ngài chủ động đấy…” - Bản edit thuộc quyền sở hữu của 𝖙y𝖙novel chỉ đăng tải duy nhất tại ứng dụng T Y T -
“...” Là vậy sao? Nghĩ thế nào cũng cảm thấy không đúng.
“Nàng nói muốn nuôi yêu quái mà ngài cũng tin sao Có cô nương bình thường nào lại làm như vậy không Vậy nên.. đó đều là lý do!” Hoắc Tứ Tượng nói tiếp Chân mày của Hoắc Triệu Uyên khẽ nhúc nhích Nghe cũng có vẻ hợp lý “Nhưng mà… nàng ấy không phải cô nương bình thường, dạo trước còn muốn thành tiên.” Nuôi yêu quái tính là gì chứ “Đại nhân, ngài vẫn còn quá ngây thơ, đây là nửa chống cự, nửa nghênh đón khiến ngài không thể quên được, ngài ngẫm lại đi, thân phận của ngài không tầm thường đúng không Có lẽ nàng cho rằng ngài chỉ đang đùa giỡn với nàng, vậy nên không dám đối đãi thật lòng đó?” Hoắc Tứ Tượng lập tức nói “Ý của ngươi là…” Mặc dù Hoắc Triệu Uyên cảm thấy không đúng, nhưng lại không nghĩ ra không đúng ở chỗ nào “Ý của ta là, đêm nay ngài nên đi dạo thăm khuê phòng.” Hoắc Tứ Tượng nói với vẻ mặt nghiêm túc Hoắc Triệu Uyên nhíu mày: “Danh tiếng của nữ tử không thể bị tổn hại, chớ nói bậy.”
“Vậy thì ngài chỉ có thể chờ thôi, ta thấy Hoắc phu nhân không phải là người kiên trì, có khi nhìn thấy con cá như ngài không mắc câu thì sẽ lập tức quay sang câu con cá khác, mà bên cạnh nàng còn có nhiều con cá vẫy đuôi như hồ ly tinh…” Hoắc Tứ Tượng lại nói “Ngươi nói có lý, nếu đã vậy…” Hoắc Triệu Uyên liếc nhìn hắn, “Đêm nay ngươi đừng ngủ, đi câu vài con cá lớn trong ao lên, ngày mai làm vài món đãi khách.”
Nói xong, để lại Hoắc Tứ Tượng hóa đá tại chỗ Hoắc Tứ Tượng nghiến răng Đại nhân nhà hắn đúng là đồ ngốc Lời thật lòng thì khó nghe, vậy mà lại không nghe lời khuyên của hắn, lần này thì hay rồi, chắc chắn cả đời này cũng đừng mong lấy được vợ