Hồ ly tinh nghĩ ngợi một lúc rồi mở miệng nói: “Nhưng ta thích người biết đọc sách cơ...”
Vẻ ngoài của nó trông khá ngoan ngoãn, hơn nữa còn có phần phong tình, nhưng rõ ràng, đây vẫn chỉ là một con hồ ly chưa hóa thành người, không dám tưởng tượng khi con hồ ly này hóa thành người sẽ có dáng vẻ xinh đẹp ra sao “Ngươi nghĩ như vậy là không đúng.” Tống Anh nhíu mày, “Tự bản thân ngươi đã đọc sách chưa Ngươi chỉ nhìn vào phong thái của người đọc sách, không hiểu được tâm tư của họ, vậy nên khi Lưu Sinh phát hiện ngươi là yêu quái, hắn lập tức muốn giết chết ngươi Ngươi thấy trong thoại bản có như vậy không Sự khác biệt nằm ở đâu Ở chỗ.. ngươi chọn sai người, bởi vì ngươi đọc quá ít sách, cho nên không biết trên đời còn có câu nói rằng bên ngoài tô vàng nạm ngọc, bên trong thối rữa, còn cả biết người biết mặt mà không biết lòng.”
Tống Anh thực sự không muốn nói rằng hồ ly tinh bị bỏ rơi là vì bản thân nàng ấy không đủ ưu tú Chỉ có thể nói dối rằng mắt nàng ấy có vấn đề, vậy nên mới coi trọng một tên thư sinh như vậy “Ngươi xem, ngươi một mình tu luyện mà có thể mọc ra ba cái đuôi, nếu sử dụng những nỗ lực đó vào việc đọc sách thì trên đời này, có người đọc sách nào có thể sánh được với ngươi?” Tống Anh cảm thấy con hồ ly tinh này đã đầu thai nhầm rồi, “Ngươi nói xem, ngươi yêu sách hay là yêu người?”
“...” Hồ ly tinh ngơ ngác, “Sách?”
Dù sao thì nếu là người không biết đọc sách, nàng ấy cũng không thích, nên suy cho cùng vẫn là yêu sách “Đúng rồi, so với nam nhân bình thường, ngươi sẽ yêu chính mình hơn, bản thân ngươi biết đọc sách so với một nam nhân biết đọc sách, đương nhiên là ngươi sẽ yêu vế trước hơn rồi, nếu vậy thì tại sao phải ở đây mà đau khổ Lưu Sinh chẳng qua chỉ là một người biết đọc sách, không có gì đáng để lưu luyến.” Tống Anh nói xong, tự dưng cảm thấy logic của mình cũng hơi rối loạn.
Nhưng hồ ly tinh đã lộ mặt, nàng phải làm cho con hồ ly tinh này cam tâm tình nguyện đi theo nàng, hơn nữa còn không có ý định xuất hiện trước mặt dân chúng nữa Nếu không, một ngày nào đó nàng ấy lén lút chạy ra ngoài thì sẽ gây ra rắc rối lớn cho Hoắc Triệu Uyên Tống Anh không muốn trở thành kẻ lấy oán trả ơn Hồ ly tinh nghe xong cũng cảm thấy người trước mặt nói có lý [ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn] Ban đầu nàng ấy để ý đến Lưu Sinh chủ yếu là vì hắn biết đọc sách, trông rất có khí chất, nếu bỏ qua những cuốn sách đó, Lưu Sinh cũng chẳng có gì đặc biệt [ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn] [ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn] “Tất nhiên, nếu ngươi cảm thấy ta nói chưa đủ thuyết phục, vẫn muốn đi tìm Lưu Sinh...” Tống Anh mỉm cười, giơ tay lên, trên người phát ra một tia sáng mờ nhạt, tia sáng này giống như lưỡi rắn, bắt đầu quấn quanh hồ ly tinh Hồ ly tinh ngay lập tức trở nên căng thẳng Trước đây, Hoắc đại nhân chỉ khiến nàng ấy cảm thấy bị đè nén đến mức không thể thở nổi, nhưng lúc này.. Có cảm giác như dao kề trên cổ, khí huyết đông lại ngay lập tức, chỉ thở thôi cũng cảm thấy khó khăn “Không tìm, không tìm Lưu Sinh nữa...” Hồ ly tinh khó nhọc nói Tìm Lưu Sinh làm cái quái gì nữa Một gã đàn ông muốn giết nàng ấy, sao có thể so với cái mạng nhỏ của mình! “Tốt lắm.” Tống Anh thu hồi pháp thuật, “Đối với yêu quái ngoan ngoãn, ta rất rộng lượng, vậy nên ngươi phải ngoan, phải hiểu chuyện, nếu không thì ta sẽ lột da ngươi làm đệm.”
Tống Anh nói xong, hồ ly tinh bắt đầu run rẩy Nước mắt như sắp rơi ra Thấy lần này nàng ấy có vẻ ngoan ngoãn hơn, Tống Anh rất hài lòng, lấy chìa khóa đút vào ổ khóa, thả hồ ly tinh ra “Hóa thành hình người đi.” Tống Anh liếc mắt nhìn nàng ấy, nói.