Hoắc Triệu Uyên tặng rất nhiều đồ, nhưng may mắn thay, ở đây có không ít người làm công cho nàng Làm vài món từ tiết lợn, gan lợn, phổi lợn, toàn bộ những người làm việc trong thôn trang đều được thưởng thêm đồ ăn Những người làm công cho Tống Anh nhìn thấy những món này đều rất vui mừng Thời buổi này, chỉ cần dính chút mùi thịt đã không rẻ rồi, nhất là nhiều người như vậy, mỗi người một muỗng cũng tiêu tốn không ít Nhưng từ khi làm việc ở đây, mỗi ngày đều có ít nhất một món thịt, ngoài ra còn có thể nhìn thấy gà, vịt, cá, trứng Chủ nhân hào phóng như vậy thực sự rất khó tìm Hơn nữa, mỗi lần gặp họ, chủ nhân đều rất lịch sự, gần đây mọi người làm rất nhiều việc nhưng còn trở nên khỏe mạnh hơn Do đó, họ càng thật lòng muốn cống hiến cho thôn trang của Tống Anh Tống Anh tưởng rằng chuyện lần này đã kết thúc, không ngờ trong vòng một tháng, Hoắc Triệu Uyên cử người đến tặng đồ ba lần liên tiếp Nhiều đồ như vậy cũng không thể để những người làm công này ăn liên tục, dù sao thì cũng không nên ăn quá nhiều tiết lợn, nếu cứ tiếp tục thế này, Tống Anh thật sự sợ rằng sau này Hoắc Triệu Uyên sẽ bao trọn nội tạng của cả thành Dung Nàng sai người dùng toàn bộ số tiết lợn này làm thành một đống bánh tiết lợn rồi gửi trả lại cho Hoắc Triệu Uyên Thái độ này của nàng đã xem như rất lịch sự rồi Nếu không xem xét việc hắn có ý tốt, có lẽ nàng đã muốn đổ cả chậu tiết lợn lên giường của hắn, để hắn lúc nào cũng phải nhìn, phải ngửi, xem hắn có thấy ngán hay không! - Bản edit thuộc quyền sở hữu của 𝖙y𝖙novel chỉ đăng tải duy nhất tại ứng dụng T Y T -
Nhưng sau khi đồ được trả về, Hoắc Triệu Uyên nhìn mẻ bánh tiết lợn, khẽ gật đầu [ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn] Có vẻ đám yêu quái không thích ăn thứ này.
Hay là thịt lợn không đủ ngon Nhưng thịt bò tương đối quý giá, sợ rằng không chuẩn bị được nhiều như vậy, thịt cừu mùi hơi gây, máu nai rất bổ nhưng cũng khó kiếm…
“Chủ nhân nhà ngươi thích ăn gì?” Hoắc Triệu Uyên vẫn quyết định hỏi thẳng Người đưa đồ đến trả là Đại Hoàng, việc chân chạy vặt này là hắn giành lấy, nghe vậy, hắn ngẩng đầu nói: “Nói chung là không thích mấy thứ này.”
“Đúng rồi, chủ nhân của ta còn nói, nếu ngài còn gửi mấy thứ linh tinh này nữa thì lần sau nàng sẽ đổ hết lên đầu ngài.” Hoàng Phi Phượng kiêu ngạo nói “Những lời này e rằng do chính ngươi bịa ra?” Hoắc Triệu Uyên nói [ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn] Hắn mới vừa thả con hồ ly kia đi, sao Tống Anh có thể nói ra những lời tuyệt tình như vậy Hoàng Phi Phượng hừ một tiếng: “Tóm lại là… ngài không được ức hiếp chủ nhân của ta.”
“Ngươi đúng là trung thành, đi theo Tống Anh bao lâu rồi?” Hoắc Triệu Uyên thuận miệng hỏi “Từ nhỏ đến lớn, ta được chủ nhân đút cho từng muỗng cơm muôi nước, đương nhiên là tình cảm khác với những người khác Hoắc đại nhân à, tuy ngài là phu quân trên danh nghĩa của chủ nhân ta, nhưng ngài cũng không thể dựa vào thân phận mà ức hiếp chủ nhân, ta không sợ ngài đâu!” Hoàng Phi Phượng mạnh mẽ nói Chính mắt hắn nhìn thấy khi chủ nhân nhà mình nhận được quà từ Hoắc Triệu Uyên đã thở dài một hơi Còn nói không phải bị ức hiếp đi “Ngươi do nàng nuôi lớn?!” Hoắc Triệu Uyên đột nhiên mất bình tĩnh, “Vậy… ngươi cũng là…”
Rốt cuộc có bao nhiêu yêu quái Một hai con thì hắn có thể nhịn, nhưng nếu nhiều hơn thì rốt cuộc Tống Anh muốn làm gì [ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn] Muốn hai tộc đại chiến sao Hoàng Phi Phượng vẫn còn khá ngây thơ, biết mình lỡ lời nhưng cũng không sợ, thản nhiên nói: “Ngài nghe nhầm rồi, trước đây ta bị bệnh rồi ngất xỉu trước cửa nhà chủ nhân, nàng đã cứu sống ta bằng từng muỗng cơm muôi nước Sau đó, ta tôn nàng là phụ mẫu tái sinh, ngoài Lâm ca nhi và Đại Bạch, trong nhà chỉ có ta là thân cận nhất với chủ nhân, vậy nên… ngài…”
“Ngươi là yêu quái đúng không?” Hoắc Triệu Uyên nhìn hắn chằm chằm Hoàng Phi Phượng cảm thấy áp lực đè nặng trên vai mình.