*Rận nhiều không ngứa: nói về sự chịu đựng hoặc chấp nhận một tình huống khó khăn mà không còn phản ứng mạnh mẽ nữa vì đã quá quen thuộc với những vấn đề đó Hắn cố gắng chống lại áp lực này, sau đó đỏ mặt nói: “Còn hung dữ nữa là ta mổ ngài đấy!”
Hoắc Triệu Uyên nheo mắt “Người đâu…”
Hắn vừa mở miệng gọi, Hoàng Phi Phượng đã chạy ra ngoài, sau đó hóa thành một con gà trống lớn, bay vút lên cao trong nháy mắt rồi biến mất “…” Sắc mặt Hoắc Triệu Uyên cứng đờ, tựa như núi băng “Đại nhân, vừa rồi.. là phượng hoàng sao?”
“Ngươi mù à Đó là gà trống Giữa ban ngày ban mặt lấy đâu ra phượng hoàng Nói gì buồn cười thế!” Một người khác cười gượng, sau đó sắc mặt thay đổi: “Gà trống? [ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn] Đại nhân à, con gà trống đó… sao lại bay được?”
Hoắc Triệu Uyên cũng muốn biết, tại sao một con gà trống nhỏ bé lại có thể bay lượn như chim lớn “Vị khách vừa nãy đâu rồi?” Hộ vệ lại hỏi.
Hoắc Triệu Uyên không muốn trả lời Cảm thấy đầu óc như muốn nổ tung Tình hình hiện tại đã vượt quá phạm vi năng lực của hắn Theo lý mà nói… lúc này, hắn nên báo cáo tình hình khả nghi trong thành cho triều đình, nhưng vừa nghĩ đến Tống Anh, đầu hắn lại ong ong, còn báo cáo cái gì nữa Hoàng Phi Phượng đáp xuống nơi ở của Tống Anh trong vườn bách thú, thở hổn hển Hắn chột dạ nhìn Tống Anh: “Chủ nhân, ta đã làm sai một chuyện, Hoắc đại nhân… ngài ấy biết ta cũng là yêu quái rồi!”
“Biết thì biết thôi, rận nhiều không ngứa.” Tống Anh không thèm ngẩng đầu lên Bây giờ yêu quái đã không còn là chuyện hiếm lạ, chắc là Hoắc Triệu Uyên có thể chịu đựng được Còn về việc… hắn có phái người đến thanh trừng hay không…
Đây cũng là điều đáng lo ngại, nhưng hiện nay, không gian của nàng cũng không nhỏ, nếu Hoắc Triệu Uyên thực sự làm chuyện này, nàng có thể đưa yêu quái vào trong không gian Tất nhiên, khi nàng phải chật vật lẩn trốn, nàng cũng sẽ có đủ năng lực khiến cho nơi này trở nên rối loạn Dù không giết người, nhưng luôn có cách làm cho triều đình hoảng sợ [ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn] Nàng có rất nhiều yêu quái, đương nhiên cũng có thêm tự tin, dám nghĩ ra những ý tưởng táo bạo.
Hoắc Triệu Uyên còn chưa chọn cách phái người báo cáo cho triều đình, ở kinh thành đã bắt đầu náo nhiệt hẳn lên [ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn] Khi hai tỷ đệ Tống Tâm Hoa về đến kinh thành, bên phía kinh thành đã có tin đồn rằng Đại tiểu thư của Hầu phủ vẫn chưa chết Hầu phủ dĩ nhiên là thế thốt phủ nhận, nhưng không thể chịu nổi việc người nhà Tiết quốc công luôn cười nhạo về chuyện này, làm cho lần nào Tống Hầu gia trở về, mặt mũi cũng đen sì.
Trong cơn tức giận, Tống Hầu gia đã tuyên bố: Nếu có người nói nhi nữ nhà hắn vẫn chưa chết thì cứ việc tìm người đến đối chất Vẻ mặt của Tống Hầu gia rất kiên định làm giảm bớt hoài nghi của nhiều người Nhưng Tiết quốc công lại rất bình tĩnh Lúc này, không biết bao nhiêu gia đình trong kinh thành đang chờ xem kịch hay Theo lý mà nói, nhi nữ chưa chết là chuyện tốt, nhưng khi Tống đại tiểu thư qua đời, Tống gia đã làm rùm beng chuyện này lên.
Cả kinh thành đều biết, Tống đại tiểu thư là người giữ gìn tiết tháo, thậm chí còn truyền đến tai hoàng đế Nếu là giả chết thì đó chính là tội khi quân Khó khăn lắm mới đợi được hai tỷ đệ Tống Tâm Hoa trở về, nhưng không thấy Hoàng Sa trở về báo cáo “Hoàng Sa đâu rồi?” Mặt mày Tống Hầu gia u ám Hai tỷ đệ run rẩy trong lòng, Tống Tâm Hoa cố gắng nặn ra một nụ cười tươi: “Cha Người còn nói nữa sao Hoàng Sa đúng là vô dụng, chúng ta cùng đi đến thôn Hạnh Hoa, ai ngờ trong thôn có hổ Hoàng Sa bị hổ tha đi rồi, thi thể không còn!”
“Nói bậy Ta biết rất rõ bản lĩnh của Hoàng Sa, sao hắn có thể bị hổ bắt đi?” Tống Hầu gia tức giận “Thật mà, tất cả mọi người đều nhìn thấy, Hoàng Sa không may mắn, chúng ta ai cũng bình an, chỉ có mình hắn bị hổ ăn mất.” Tống Tâm Hoa tỏ vẻ ấm ức, nói