Dựa Vào Làm Ruộng, Ta Có Gia Tài Bạc Triệu

Chương 733: Sẽ không ăn thịt người





Nghe vậy, trong lòng Ngu Thanh thoải mái hơn nhiều
Hắn không thiếu tiền, nếu chỗ này quá rẻ thì chắc chắn sẽ không thú vị
Ngu Thanh vui vẻ trả tiền
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Giá vé vào cửa do Tống Anh quy định nghe có vẻ rẻ, nhưng thực tế lại sinh ra lợi nhuận rất lớn
Thời buổi này, những người sẵn lòng ra ngoài chơi đùa hầu hết đều là con cái nhà giàu, đa số sẽ dẫn theo gã sai vặt hoặc nha hoàn, thậm chí còn có người dẫn theo cả gia đình, cộng với nô bộc cũng phải mười mấy hai mươi người
Nếu định giá quá cao thì còn ai muốn dẫn cả nô bộc đi theo nữa
Bây giờ thì khác, giá vé vào cửa chỉ ở mức trung bình, nhưng sau khi đi vào thì nô bộc cũng phải ăn uống nghỉ ngơi, số người càng nhiều thì càng phải thuê viện tử rộng rãi, cho dù tặng kèm lương thực thì chỉ với tiền thuê viện tử là đã đủ thu lại vốn lương thực rồi
“Tống Tuân, ngươi nên ra ngoài đi dạo nhiều hơn
Chính vì chúng ta sắp thi nên càng cần phải ra ngoài ngắm cảnh, chúng ta có thể dựa vào cảnh đẹp thế này để phát huy tài năng, chẳng phải tốt hơn nhiều so với việc ngồi trong thư viện mà chẳng làm gì sao?” Ngu Thanh nhìn Tống Tuấn có vẻ trầm lặng, không nhịn được nói. - Bản edit thuộc quyền sở hữu của 𝖙y𝖙novel chỉ đăng tải duy nhất tại ứng dụng T Y T -
“Ngu huynh, trước giờ Tống huynh luôn tiết kiệm, chỗ này vừa nhìn đã biết tốn không ít tiền, không muốn đến cũng là điều bình thường.” Một người khác nói
Lời này không phải để chế giễu Tống Tuấn, mà chỉ là nói sự thật mà thôi
Thực ra gia cảnh của Tống Tuân cũng không phải quá kém cỏi, nhà ở nông thôn, dường như có quan hệ thân thích với chưởng quầy của Tiên Sắc Phường
Hơn nữa, hắn còn thuê một căn nhà lớn gần thư viện, giá thuê ở nơi đó rất đắt
Sở dĩ nói Tống Tuân tiết kiệm, chủ yếu vì hắn thực sự keo kiệt, ví dụ như giấy luyện chữ hàng ngày, hắn luôn dùng loại rẻ nhất, không chỉ vậy, một tờ giấy còn dùng đi dùng lại, nhất định phải viết kín giấy mới thôi
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Dù là tú tài nghèo khổ thật sự thì cũng không tính toán chi li đến vậy
“Các ngươi đừng chê cười hắn nữa.” Lục Giai cười cười, bỗng nhiên ánh mắt dừng lại, “Đó là gì vậy?”
Trước mắt lóe lên, bỗng nhìn thấy một bóng dáng màu bạc nhảy từ một cành cây này sang cành cây khác
Mọi người vội vàng nhìn theo, thấy hai con khỉ nhỏ xinh đẹp đang chơi đùa trên cây
“Đây là loài khỉ gì vậy
Màu sắc trên người đẹp thật, lại còn sạch sẽ thế này.” Hai mắt Ngu Thanh sáng rỡ, cảm thấy rất thích thú
Động vật mà, phần lớn đều bẩn thỉu, nhưng hai con khỉ trên cây thì khác, trên đầu đội vòng hoa, tay cầm quả chuối rừng, nhìn còn xinh đẹp hơn cả tiểu cô nương! 
Con khỉ nhảy qua nhảy lại, chẳng mấy chốc đã biến mất
Mọi người có hơi hất vọng
May là, hoa cỏ xung quanh cũng đẹp..
Khách nhân đi theo chỉ dẫn để tìm được viện tử đã thuê trước, đã đến rồi thì tất nhiên phải ở chỗ tốt nhất
“Khách nhân muốn xem động vật hay là thực vật
Viện tử bên này chủ yếu trồng đủ loại hoa cỏ, bên kia thì gần khu vực sinh sống của dã thú, phong cảnh hai bên cũng không giống nhau.” Tiểu chuột tinh cười híp mắt nói
Hoa thì ai mà chẳng thấy rồi
Đến cũng đến rồi, đương nhiên là muốn xem động vật
“Chọn cái này đi, trên đây viết là có thể thấy hổ, đúng không
Vậy ta chọn nó.” Ngu Thanh tỏ vẻ can đảm, nói
“Ngu huynh, lỡ như con hổ này đột nhiên phát điên thì làm sao?” Người phía sau không nhịn được hỏi
Sắc mặt Ngu Thanh cũng thay đổi, sau đó nhìn cô nương đối diện
Tiểu cô nương nhếch miệng cười: “Tuyệt đối không có chuyện đó đâu, hơn nữa, để khách nhân yên tâm, viện tử và chỗ ở của dã thú cách nhau một con sông nhỏ, chỉ cần các ngươi không tự bơi qua thì sẽ không xuất hiện trước mặt của con hổ đâu
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Ngoài ra, trong viện tử còn có người thuần dưỡng thú chuyên nghiệp, tuyệt đối không để khách nhân xảy ra chuyện không may.”
Hổ ca ca nhà bọn họ không ăn thịt người đâu
 

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.