Dựa Vào Làm Ruộng, Ta Có Gia Tài Bạc Triệu

Chương 736: Khổ thân





Người “biểu diễn” hôm nay là Hổ Doanh Doanh
Sau khi xuất hiện trước mặt mọi người, Hổ Doanh Doanh vươn vai một cái rồi phát ra một tiếng gầm lớn
Tiếng gầm ấy vang lên làm bầy chim quanh đó chấn động, lập tức vỗ cánh bay đi
Trong vườn có cả chim chóc hoang dã và chim chóc cho Tống Anh nuôi dưỡng. 
Dù là chim chóc hoang dã nhưng dưới sự huấn luyện của Cảnh Tước, Hắc Áp Áp và Ưng Đại Sơn, bây giờ bọn chúng cũng có thể thực hiện được một số động tác khá ấn tượng
Chẳng hạn như lúc này, bầy chim cùng nhau bay lên giống như đang nhảy múa một vòng trên bầu trời, sau đó lại đáp xuống cánh rừng
“Tiếng gầm của con hổ này quả thực là chấn động không gì sánh nổi...”
“Ngươi có thấy đàn chim kia không
Vừa rồi bọn chúng tụ lại rồi tản ra giống như một đóa hoa nở rộ rồi héo tàn, thật là có ý cảnh!”
“Không được, đột nhiên ta lại có cảm hứng, chi bằng ta với ngươi làm một bài thơ về khung cảnh này đi...”
“...”
Người khiếp sợ như Ngu Thanh cũng không ít, mặc dù có những người không nhìn thấy hổ, nhưng khi nghe thấy tiếng hổ gầm cũng không nhịn được mà run chân một lúc. 
Tống Anh biết, hẳn là danh tiếng của Vạn Linh Viên đã vang xa
Hầu hết khách nhân đến tham quan vào ngày đầu tiên đều là những kẻ lắm tiền, chẳng hạn như hai con voi của nàng, rất nhiều người đang xếp hàng để chờ được cưỡi voi một lần. 
Tuy nhiên, Tống Anh cũng sợ voi nhà mình mệt mỏi, vậy nên mỗi con voi chỉ nhận 20 lượt cưỡi mỗi ngày, mỗi lượt tối đa hai người cùng cưỡi, thời gian mỗi lần cưỡi không quá một khắc
Dù vậy, thu nhập trong ngày cũng đã lên tới vài trăm lượng, chưa kể còn có thu nhập từ việc bán thức ăn để mọi người cho động vật ăn, mỗi lần cho ăn lại là một khoản tiền lớn
Ngoài ra còn có thu nhập từ bách hoa viên chuyên tiếp đãi người đọc sách và các loài động vật khác
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Tống Anh nhìn vào sổ sách, toét miệng cười
Còn Hoắc Triệu Uyên thì vô cùng nhức đầu
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Vạn Linh Viên của Tống Anh có quá nhiều loài động vật, đặc biệt là sau vài ngày khai trương, khắp thành đều là tin tức liên quan đến Vạn Linh Viên, thậm chí còn có người gửi thiếp mời cho hắn, muốn mời hắn đến Vạn Linh Viên một lần
Nghe nói trong Vạn Linh Viên này có bách điểu tranh nhau cất tiếng, sư tử hùng dũng, hổ gầm vang trời
Hắn còn nghe nói bên trong có kỳ hoa dị thảo, chủng loại phong phú, đua sắc khoe hương
Ai mà không động lòng cho được?
Hơn nữa, tiền vé vào cửa của Vạn Linh Viên cũng không quá cao, ngay cả dân thường cũng có thể vào tham quan
Dù không thể cưỡi voi, không thể cho động vật ăn, nhưng vẫn có thể nhìn thấy hổ
Hằng ngày không biết có bao nhiêu người đến đây tham quan
Nhưng chính vì vậy, trong lòng Hoắc Triệu Uyên lại càng lo lắng
Nhiều động vật như vậy, chẳng lẽ đều là yêu quái hết sao? 
Ngay cả một con gà trống lớn mà cũng có thể thành tinh thì làm sao hổ, sư tử, ngựa sọc trắng và voi có thể là động vật bình thường được?
Nghĩ như vậy, Hoắc Triệu Uyên cảm thấy đây là một vấn đề rất lớn, nếu lỡ các loài động vật trong Vạn Linh Viên nổi loạn thì liệu rằng triều Đại Định có gánh vác nổi không
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Nhưng mà, hắn vừa không muốn báo cáo chuyện này, lại vừa không thể không báo cáo
Thứ nhất, hắn vẫn chưa xác định được có bao nhiêu yêu quái, càng không biết được chúng có những khả năng gì, thứ hai, Tống Anh dẫn dắt những yêu quái này không nhằm mục đích hãm hại người khác, chỉ là để kiếm tiền mà thôi
Nếu bây giờ báo cáo chuyện này cho triều đình biết, với tác phong của triều đình, e rằng sẽ điều binh ngay lập tức..
Đến lúc đó, sợ rằng tất cả các loài động vật trên thiên hạ đều sẽ bị tiêu diệt, ngay cả con người cũng chưa chắc được yên ổn
Hoắc Triệu Uyên thở dài, không biết kiếp trước đã thiếu nợ Tống Anh bao nhiêu mà kiếp này lại phải chịu tội thế này. 
“Đại nhân, có thư từ kinh thành.” Đang suy nghĩ, Hoắc Tứ Tượng đã đem thư tới
Dù chưa mở phong thư ra, hắn cũng có thể đoán được trong đó viết gì
Chỉ có thể là… chuyện về yêu quái. 
Vụ án hồ ly tinh lần trước, hắn đã tự ý xử lý, thậm chí còn không viết tấu chương báo cáo lên Hoàng thượng, trong kinh thành có không ít người để mắt đến hắn, khó tránh khỏi có kẻ lợi dụng chuyện này, nói rằng hắn không coi Hoàng thượng ra gì
  
 

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.