Trong thư viết, trên triều có vài đại thần dâng sớ tố cáo rằng bên trong đất phong của hắn xuất hiện yêu vật, chắc chắn là do hắn đã làm điều gì khiến trời đất không thể dung tha Còn nói hắn tự ý xử lý yêu vật, càng chứng tỏ hắn đang chột dạ.
Thái độ của Hoàng thượng lại khá ôn hòa, chỉ nói một câu rằng trẫm tin tưởng Hoắc ái khanh rồi thôi Hoắc Triệu Uyên nhìn lá thư, nhếch miệng cười mỉa mai.
Hoàng thượng tin hắn, trong mắt người khác là vì nể mặt hàng trăm nhân khẩu của toàn bộ Hoắc gia, còn Hoắc Triệu Uyên lại ỷ vào sự tín nhiệm này mà làm xằng làm bậy.
"Đại nhân, nếu để Hoàng thượng biết ngài đã tha cho con yêu quái đó.. [ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn] Hoắc Tứ Tượng lo lắng trong lòng Hắn biết rất rõ những chuyện mà người khác không biết.
"Không sao, chỉ là một cái cớ mà thôi, dù không có chuyện yêu quái thì sau này vẫn sẽ có những chuyện khác.” Hoắc Triệu Uyên rất bình tĩnh.
"Ta phải lên đường hồi kinh rồi, ngươi ở lại đi Hoắc Triệu Uyên lại nói.
"Thuộc hạ ở lại làm gì Hoắc Tứ Tượng ngẩn người "Bên phía Vạn Linh Viên cần ngươi theo dõi cẩn thận, bây giờ vẫn chưa biết rõ có bao nhiêu yêu quái trong thiên hạ, trong vườn của Tống Anh… Sợ rằng tất cả đều không phải là dã thú bình thường, ngươi phải ở lại đây, lỡ như xảy ra chuyện gì thì còn có người giải quyết.” Hoắc Triệu Uyên lại nói.
Nghe vậy, Hoắc Tứ Tượng hơi bàng hoàng: "Khoan đã, ngài vừa mới nói.. động vật trong Vạn Linh Viên của Hoắc phu nhân không phải là dã thú bình thường Ý ngài là sao Chẳng lẽ tất cả đều là hồ ly tinh sao? Hắn chỉ biết rằng con hồ ly tinh kia đã bị Hoắc phu nhân mang đi, còn những chuyện khác, hắn hoàn toàn không biết gì cả “Hiện giờ ta cũng không biết rõ chuyện này lắm, vậy nên mới bảo ngươi ở lại Khi nào có thời gian thì hãy đến vườn xem xét, nếu có thể điều tra rõ ràng về chuyện yêu quái trong vườn thì ta cũng yên tâm hơn Hoắc Triệu Uyên ngừng lại một chút, rồi nói tiếp: "Tống Anh không phải là người tàn nhẫn, chắc chắn sẽ không thả yêu quái ra làm hại người khác, ngươi chỉ cần giúp nàng giải quyết một số phiền phức là được rồi, tuyệt đối không được chọc giận nàng “Hoắc phu nhân thả yêu quái ra Chẳng phải nàng thương hại con hồ ly tinh kia nên mới thả nó về rừng sao?” Hoắc Tứ Tượng càng thêm mù mịt Ý của đại nhân là sao? - Bản edit thuộc quyền sở hữu của 𝖙y𝖙novel chỉ đăng tải duy nhất tại ứng dụng T Y T -
Hoắc Triệu Uyên nhìn tiểu tử ngốc này bằng ánh mắt đầy ẩn ý "Ừ, ngươi nghĩ như vậy cũng tốt [ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn] Hoắc Triệu Uyên không nói gì thêm "... Hoắc Tứ Tượng càng bối rối hơn Nhưng mà, rốt cuộc ý của đại nhân nhà hắn là gì vậy “Sau khi ta hồi kinh, mọi chuyện phải lấy Hoắc phu nhân làm đầu, chỉ cần nàng không giết người, những chuyện khác đều có thể xử lý được, nếu thiếu bạc thì đến nơi ta đã nói để đào Chuyện nào có thể giải quyết bằng tiền bạc thì không được động thủ.” Có động thủ thì ngươi cũng chẳng thắng nổi đâu Vẻ mặt của Hoắc Triệu Uyên vô cùng nghiêm túc, Hoắc Tứ Tượng còn tưởng mình nghe nhầm Đại nhân có nhiều chỗ giấu kho báu, hắn chỉ biết một trong số đó, nhưng trước đây đại nhân đã từng nói, chỉ khi gặp tình huống bất đắc dĩ mới được dùng tới những kho báu này Sao bây giờ lại phải đào lên "Ngài yên tâm, nếu có người nào tìm Hoắc phu nhân gây phiền phức, ta sẽ cố gắng dùng bạc để giải quyết, không động thủ Hoắc Tứ Tượng đáp Hoắc Triệu Uyên nhướn mày, nhìn Hoắc Tứ Tượng bằng ánh mắt kỳ quái [ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn] Tiểu tử ngốc này hiểu sai ý của hắn rồi, hắn muốn Hoắc Tứ Tượng dùng bạc để dập tắt lửa giận của Tống Anh Không phải hắn không muốn nói rõ sự thật, mà là có nói thì cũng chưa chắc tiểu tử ngốc này sẽ tin.
Thôi kệ, nếu Tống Anh thật sự để lộ việc mình là yêu quái, đến lúc đó chắc là Hoắc Tứ Tượng sẽ hiểu thôi.
"Đúng rồi đại nhân, ngài quay về kinh thành làm gì Cuối cùng Hoắc Tứ Tượng cũng nhớ ra Hoắc Triệu Uyên không trả lời Hiện giờ tuổi tác của hắn cũng không còn nhỏ nữa, những năm trước nói là muốn giữ đạo hiếu nên chưa lấy vợ, sau đó hắn phung phí tiền bạc khắp nơi, khiến cả kinh thành này ai cũng biết Hoắc gia nghèo rớt mồng tơi, chỉ còn lại một tước vị và một chút bổng lộc, ngay cả thôn trang và cửa hàng tử tế cũng không có, vậy nên cả kinh thành không có ai dám gả nhi nữ cho hắn, sợ nhi nữ nhà mình phải chịu khổ Nhờ thế mà hắn mới có được mấy năm thanh tịnh, có thể trốn đến thành Dung này.
Nhưng lần này gây ra chuyện lớn như vậy, tự nhiên lại có người bắt đầu lo lắng về chuyện hôn sự của hắn