Tống Lão Căn thật sự vô cùng khiếp sợ Ông chỉ là một người quê mùa, chưa bao giờ nghĩ tới chuyện có một ngày lại có thể nhìn thấy nhưng dã thú dũng mãnh như thế “Nhị Nha, bây giờ ngươi có tiền như vậy, nếu ca ca ngươi không thi đậu cử tử, không thể trở thành cử nhân đại lão gia thì phải làm sao Thương nhân sợ nhất chính là gặp phải tham quan Nếu ngươi không có chỗ dựa thì tiền sau này kiếm được đều là của người khác.” Tống Lão Căn u sầu đến mức sắp rụng tóc Trước đó, ông chỉ tưởng là một khu vườn nhỏ nên không hề để bụng Nhưng bây giờ, vừa nhìn thấy nơi này thì vô cùng hoảng sợ Nhiều đất như vậy, nếu dùng để trồng lương thực thì sẽ thu hoạch được bao nhiêu Tống Anh bị lão gia tử chọc cười: “A gia, người yên tâm đi Ta nuôi rất nhiều đả thủ, nếu có người dám cướp bạc của ta thì ta sẽ bảo đả thủ lén cắt cổ bọn họ...”
“Vậy thì không được, giết người chính là phạm pháp...” Tống Lão Căn hoảng sợ Tống Anh cười khanh khách không ngừng Tống Lão Căn thấy nàng cười thì biết là nàng nói đùa, thế là hầm hừ trừng mắt nhìn nàng: “Không phải ngươi nói ta trông chừng mấy đứa nhỏ học hành sao Trước đây, người của thư viện đã tìm ta mấy lần, nói Lâm ca nhi trời sinh đã đọc qua thì không quên được, là đứa có thể học giỏi, nói chúng ta bất kể thế nào cũng phải bồi dưỡng kỹ càng, chỉ là bây giờ nó vẫn còn nhỏ...”
“Cũng chỉ có thể bảo Nhị ca ngươi cố gắng một chút thôi Chờ đến khi Lâm ca nhi có thể tham gia thi cử thì chắc chắn có thể làm quan lớn, đến lúc đó, ngươi không cần lo lắng nữa.” Tống Lão Căn tưởng tượng đến viễn cảnh ấy thì vô cùng mãn nguyện. - Bản edit thuộc quyền sở hữu của 𝖙y𝖙novel chỉ đăng tải duy nhất tại ứng dụng T Y T -
Phần mộ tổ tiên của nhà ông quả thực đã bốc khói xanh Tuy rằng là ngoại sanh nhưng có quan hệ gần gũi nên không sợ huyết thống không sâu Tống Anh đương nhiên gật đầu theo lời lão gia tử nói Mấy cụ già cũng chỉ có nguyện vọng nho nhỏ như này thôi Thế nhưng, Tống Anh thấy khí sắc của Tống Lão Căn bây giờ thật sự đã tốt lên rất nhiều, gương mặt già trông còn trẻ ra không ít Gạo trồng ở thôn trang của nàng quả nhiên là không phí công ăn, ít nhiều cũng có chút tác dụng Cứ tiếp tục thế này thì sống thêm hai, ba mươi năm nữa hoàn toàn không thành vấn đề Đầu tháng tám, cuối cùng Tống Tuân cũng bước vào trường thi Cả nhà Tống gia thắp hương bái Phật, lúc này mọi người đều đồng lòng Thi Hương gồm ba vòng, mỗi vòng thi ba ngày, mỗi vòng còn phải vào trong trường thi trước một ngày nên sau khi thi xong hẳn đã là cuối tháng tám Trong những ngày này, toàn thành giống như rơi vào một bãi mìn, tĩnh lặng đến mức khiến người ta sợ hãi Vốn dĩ Tống Anh không hề cảm thấy căng thẳng, nhưng bị người của Tống gia ảnh hưởng nên cũng khó tránh khỏi lo lắng Tốt nhất vẫn là Tống Tuân thi đậu ngay từ lần này, nếu không thì sau này còn phải trải qua tình huống như vậy thêm mấy lần nữa Trong khoảng thời gian này, Vạn Linh Viên quạnh quẽ hơn trước đôi phần, nhưng Tống Anh vẫn kiếm được không ít Nàng đã tính toán sơ qua, mỗi ngày nàng kiếm được ít nhất 2000 lượng Cũng có chi phí vận hành nhưng chủ yếu tiêu tốn trên người yêu quái Mà thức ăn hàng ngày của các yêu quái đều là những thứ được gieo trồng trong không gian của nàng nên sau khi trừ đi những chi phí đó, nàng chỉ cần trả một ít tiền công mà thôi Tiền công của các yêu quái.. thật sự không quá nhiều Hơn nữa, chúng nó hoàn toàn không để bụng số tiền này, thậm chí đại đa số yêu quái sau khi nhận được tiền đều muốn mua đồ để hiếu kính nàng Điều này cũng dẫn tới việc chi phí vận hành của nàng còn chưa chiếm đến ba phần doanh thu Bây giờ đã khai trương được một tháng rưỡi, túi tiền của nàng cũng đã nhiều hơn mấy vạn lượng bạc, những thứ đầu tư trước đây gần như đã kiếm lại được Tống Anh cân nhắc, chờ Tống Tuân thi xong, bất kể kết quả thế nào thì có nhiều tiền như vậy, nàng cũng có thể đến kinh thành mở thêm mấy cửa hàng, kiếm một khoản lớn [ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn] [ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn] [ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn] Đương nhiên, Tống Hầu gia đã nhớ nhung nàng như thế thì nàng cũng nên đi “làm tròn chữ hiếu”.