Dựa Vào Làm Ruộng, Ta Có Gia Tài Bạc Triệu

Chương 744: Đại lừa đảo





Trước đó, nếu không phải bị Tống Lão Căn ngăn cản thì lúc này chắc hẳn nàng đã đến kinh thành, nhưng lão gia tử cũng không làm sai
Hơn nữa, nếu không phải lão gia tử muốn nuôi hổ thì nàng sẽ không có Vạn Linh Viên này
Trước đây, Tống Anh đã từng nhắc tới chuyện đến kinh thành với lão gia tử, nhưng lúc ấy lão gia tử không đồng ý, ông nói chờ Tống Tuân thi đậu rồi hẵng nói
Bây giờ đã tới lúc Tống Tuân thi cử, trong lòng lão gia tử cũng vô cùng lo lắng
Vừa hy vọng Tống Tuân thi đậu cử tử, lại sợ công danh cử tử này không đủ để bảo vệ Tống Anh
Vì vậy, khi nhìn cảnh trí trong vườn lúc này, tuy trong lòng ông vui mừng nhưng cũng lo lắng không nói nên lời
Liên tục thi ba vòng, Tống Tuân vốn tưởng rằng bản thân mình sẽ bệnh nặng một trận nhưng lại vượt qua một cách thần kỳ
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Không chỉ như thế, lúc hắn rời khỏi hào xá*, khuôn mặt còn trông có tinh thần hơn những học sinh khác, ngoại trừ trên người hơi hôi thì thậm chí còn không thở dốc
So sánh với nhau, đám người Ngu Thanh và Lục Giai cùng bước vào trường thi với hắn trông chật vật hơn nhiều
* Hào xá: buồng thi ngày xưa, được xây bằng gạch, cao 2m, sâu 1,3m và rộng 1m, có một tấm ván để làm bàn và giường, thí sinh sẽ làm bài thi, ăn, ngủ, đi vệ sinh ngay trong buồng đó trong thời gian thi cử
“Trước đây ngươi luôn nói sức khỏe của Tống huynh không tốt, còn muốn bảo hắn đi theo võ sư phó luyện mấy chiêu, tránh việc đến ngày thi cử, cơ thể lại không chịu nổi
Bây giờ xem ra Tống huynh chính là đồ lừa đảo
Các ngươi nhìn đi, chúng ta giống như vớt từ trong thùng ra vậy, chỉ có một mình hắn, ngay cả sắc mặt cũng không hề thay đổi chút nào!” Ngu Thanh đầy oán khí
Cùng là người đi thi nhưng chênh lệch quá lớn
Những người khác cũng dùng ánh mắt kỳ lạ nhìn chằm chằm Tống Tuân
“Nghe nói lúc ở trường thi, Tống huynh ăn uống..
rất ngon miệng.” Có một người nói
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Tống Tuân bất đắc dĩ cười cười: “Đều nhờ xá muội chuẩn bị tốt, muội muội lo lắng ta ở bên trong ăn không ngon
Không phải trước đây cũng đưa cho mọi người một phần rồi sao?”
Mọi người nghe vậy thì ngơ ngác nhìn nhau
Lục Giai không nhịn được mà cười to: “Còn không phải tại ngươi đưa sớm quá hay sao
Mấy người bọn họ nhận được đồ ngon thì đã ăn luôn ngay tối hôm đó rồi, nhưng lại ngại xin thêm của ngươi nên đành chịu đựng
Ai có thể ngờ được trong hào xá lại gian khổ như thế
Nếu biết trước thì e rằng có cầm đao kề lên cổ bọn họ, bọn họ cũng sẽ không ăn hết từ trước đâu!”
Tống Tuân nghe xong thì hơi ngạc nhiên
“Tâm tư của lệnh muội thật sự khéo léo...” Mọi người thở dài
Sao bọn họ lại không có muội muội như vậy chứ?
Đồ ăn mà Tống cô nương kia chuẩn bị quả thực rất ngon, chưa nói đến thịt nai tẩm gia vị kia, chỉ nói đến mấy món chay thôi đã không ai sánh bằng
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Bên trong hào xá, người có gia cảnh tốt một chút sẽ mang theo bánh bao, bánh ngọt, đồ ăn kèm, gà quay, vịt muối, chân giò hun khói, thậm chí là hạt sen, nhân sâm lát, tổ yến
Nhưng trên thực tế, đại đa số thí sinh đều mang lương khô bình thường, một ít gạo, mì cùng chút nước chấm
Tuy nhiên, dù bây giờ đã vào thu nhưng thời tiết vẫn rất nóng bức, bên trong hào xá đông người như vậy, mồ hôi ướt đẫm, đồ ăn rất dễ bị hư
Một người bị nhốt trong căn buồng nhỏ bé như vậy không hề muốn ăn thịt mà chỉ thèm mấy thứ nhẹ nhàng, thanh mát một chút
Tống cô nương này lại biến rau củ thành đồ khô, có thể nấu ngay mà không cần chế biến cầu kỳ, thức ăn được nấu ra không khác gì rau củ tươi
Ngoài ra, cô nương này còn chuẩn bị tương chua giúp kích thích vị giác
Loại tương đó được làm từ các loại trái cây, hương vị cực kỳ ngon
Không chỉ vậy, còn có một gói nguyên liệu nấu canh, bên trong là gia vị đã được nghiền sẵn, chỉ cần cho một chút nước vào là mùi hương tỏa ra bốn phía, ăn vô cùng ngon
Chính vì như thế nên mọi người mới ăn hết ngay từ hôm đầu tiên
Lục Giai đã gặp Tống Anh nên sáng suốt chỉ ăn một phần rồi cố gắng để dành lại một ít, lúc ở hào xá cũng lấy ra dùng
Chẳng qua không bằng Tống Tuân ăn uống thoải mái thôi. 

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.