Lúc này, những người khác đều hơi hối hận Sớm biết hào xá khổ như vậy, bất kể thế nào, bọn họ cũng phải giữ lại đồ mà muội muội Tống gia đưa, đến lúc vào trường thi mới lấy ra dùng “Tống huynh làm bài thế nào Có tự tin không?” Lục Giai hỏi Tống Tuân cười cười: “Chờ đến khi thông báo được dán lên, ta sẽ chuẩn bị khởi hành đến kinh thành.”
Nghe thấy lời này, đám người Lục Giai nhao nhao hoảng hốt: “Tống huynh đã nghĩ kỹ rồi sao! Mặc dù lần này ngươi trúng cử, nhưng kỳ thi Hội năm sau chỉ còn cách nửa năm mà thôi Ngươi chắc chắn chỉ ôn luyện trong vòng nửa năm này đã có thể thi đậu sao?”
“Không thử thì làm sao biết được Hơn nữa cũng nên đi ra ngoài mở rộng tầm mắt.” Tống Tuân nói Nếu là trước đây, tất nhiên hắn sẽ không tự tin như thế Nhưng bây giờ, mỗi khi đọc sách, hắn đều có thể cảm nhận được bộ não của mình dường như nhạy bén hơn trước rất nhiều Khi còn bé, hắn cũng rất có thiên phú trong việc học hành Sau đó lại trì hoãn năm năm, ban đầu, lúc cầm sách lên một lần nữa cũng có phần gian nan Nhưng không biết vì sao mà cảm giác gian nan này càng ngày càng ít đi, tới bây giờ thì hắn lại cảm thấy như mình chưa từng nghỉ học Hắn luôn cảm thấy chuyện này có liên quan tới món canh mà Tống Anh đưa cho hắn hàng tháng để bồi bổ. - Bản edit thuộc quyền sở hữu của 𝖙y𝖙novel chỉ đăng tải duy nhất tại ứng dụng T Y T -
Chẳng qua có mấy lời hắn không muốn hỏi quá rõ ràng Hơn nữa, hôm trước người của hầu phủ đã chạy đến thôn Hạnh Hoa để tế tổ Hắn không thể chờ thêm ba năm nữa, nhất định phải dùng cơ hội lần này để bò lên trên Hắn cũng biết bản thân mình chỉ là một người đọc sách bình thường, cho dù có thi đậu cũng không thể làm gì hầu phủ [ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn] Thế nhưng.. [ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn] Chỉ khi hiểu rõ kẻ địch trước mới biết được mình muốn làm gì sau này Dáng vẻ tràn đầy tự tin lúc này của Tống Tuân vẫn toát ra vẻ điềm đạm, khiêm tốn, càng khiến mọi người cảm thấy quyết tâm hơn “Ta có cùng suy nghĩ với Tống huynh Cho dù lần này không đậu thì ba năm sau sẽ thi lại, dù sao cũng phải đi nhìn xem trường thi trông như thế nào, năng lực của bản thân mình ra sao.” Lục Giai cũng nói Nghe thấy lời này, Ngu Thanh cũng nói: “Các ngươi đi thì ta cũng đi!”
Nhưng vẫn có người điềm tĩnh Dù sao thì bây giờ vẫn chưa có kết quả của kỳ thi Hương lần này mà đã nghĩ tới kỳ thi Hội thì có vẻ hơi sớm quá Thi cũng thi xong rồi, rất nhanh đã có kết quả Đầu tháng chín, thành Dung lại náo nhiệt một hồi, không đếm được có bao nhiêu người tập trung ngay bên dưới chỗ dán danh sách những người thi đậu, ngửa cổ tìm kiếm tên trên đó Tống lão gia tử nhận biết được mấy chữ, tuy không nhiều lắm nhưng vẫn có thể nhận ra tên của tôn tử nhà mình, cũng đi xem náo nhiệt một phen Ông nghĩ tôn tử nhà mình đã trì hoãn năm năm, bản lĩnh không lớn nên bắt đầu tìm từ dưới lên trên, nhìn tới nhìn lui vẫn không tìm thấy Cảm xúc trong lòng trầm xuống hơn phân nửa “Giải Nguyên* là Lục Giai Lục công tử quả nhiên là nhân trung long phượng** Nghe nói hắn từ nhỏ đã thông minh, chẳng qua trước giờ không có hứng thú với con đường làm quan Không ngờ bây giờ chỉ nhẹ nhàng thi thử một lần đã đỗ đầu!”
*Giải Nguyên: Người đứng đầu kì thi Hương
**Nhân trung long phượng: ý chỉ người kiệt xuất, tài giỏi giữa những người bình thường “Vậy Á Nguyên* là ai Sao nghe tên lạ thế?”
*Á Nguyên: Người đứng thứ hai kì thi Hương
“Tống Tuân?”
Tai của Tống Lão Căn vẫn còn rất thính, vừa nghe đến tên của tôn tử thì vội vàng ngửa cổ nhìn lên, vừa nhìn thấy đã ngơ ngác Vị trí thứ hai Vậy mà tôn tử ngoan của ông lại đứng thứ hai? Phần mộ tổ tiên bốc khói xanh thật rồi Lão gia tử đã ngần này tuổi, lúc này lại hưng phấn đến mức bước chân uyển chuyển, nhẹ nhàng, gần như không chạm đất May mà trước đó Tống Anh đã phái người đi theo trông chừng, tránh để ông lão kích động rồi ngất xỉu “Tôn tử của ta đứng thứ hai!” Giọng của ông lão khàn đi, “Tuân ca nhi [ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn] Đầu óc của ngươi lớn lên thế nào vậy Năm năm không đi học mà vẫn có thể thi được kết quả lợi hại như vậy Nếu được học hành liên tục, chẳng phải vị trí thứ nhất sẽ là của ngươi sao!?”
Vừa nói như vậy xong, sắc mặt của ông lão đột nhiên tái nhợt Đều do ông không tốt, lúc trước nghe người khác nói bậy, làm tôn tử nhà mình chậm trễ nhiều năm như vậy “A gia, chuyện này cũng là may mắn thôi Nhờ có muội muội thường xuyên đưa thuốc bổ cho ta bồi bổ cơ thể nên ta mới có thể thuận lợi học hành như thế Nếu không, chỉ dựa vào tư chất trước đây của ta thì cho dù không phải nghỉ học, e là cũng khó mà thi đậu trong thời gian ngắn như vậy.” Tống Tuân ăn ngay nói thật