Dựa Vào Làm Ruộng, Ta Có Gia Tài Bạc Triệu

Chương 750: Có ý đồ quấy rối





Không phải trong thoại bản đều viết như vậy sao
Phàm là thứ có linh tính thì đều sẽ bị người ta bắt đi, vào khoảnh khắc sắp chết sẽ gặp được một người lương thiện cứu giúp, sau đó chính là câu chuyện linh vật này báo ân
“Cô nương nói rất có đạo lý
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Ngươi yên tâm đi, ta đã thả con rắn này đi rồi.” Tống Anh mỉm cười đáp
Cô nương kia nghe xong thì liếc mắt nhìn nồi canh đang được nấu bên cạnh, trong mắt hiện lên chút do dự rồi ngập ngừng nhìn Tống Anh: “Vậy..
Vậy nếu cô nương đã thả con rắn đi thì..
thôi.”
Nói xong thì rời đi, dường như trông khá đau lòng
Nàng ấy vừa rời đi, Tống Tuân ở bên cạnh nãy giờ vẫn luôn không nói lời nào chợt lên tiếng: “Hình như biểu cảm của cô nương này hơi kỳ lạ.”
“Huynh còn nhìn chằm chằm vào mặt cô nương người ta à
Ca ca, chuyện này không ổn đâu.” Tống Anh cau mày
“...” Tống Tuân nheo mắt, “Sao huynh dám làm như thế chứ
Chẳng qua lúc nãy khi nàng nói muốn cứu rắn, huynh cảm thấy ngạc nhiên nên mới nhìn thoáng qua mà thôi.”
Có cho hắn mười lá gan thì hắn cũng không dám trắng trợn nhìn chằm chằm vào tiểu cô nương người ta
“Muội biết, chỉ là nhân tiện nhắc nhở huynh một tiếng thôi
Kinh thành không giống thôn chúng ta đâu
Ở thôn chúng ta, nam nữ trẻ tuổi cãi nhau ầm ĩ cũng không sao, nhưng ở kinh thành thì hoàn toàn khác
Dù huynh chỉ nhặt khăn của người khác thì trong mắt người xấu cũng sẽ trở thành có ý đồ quấy rối
Tuy ca ca là cử tử nhưng khắp nơi trong kinh thành đều là người quyền quý, cử tử..
cũng không tính là gì.” Tống Anh nói tiếp
Trong lòng Tống Tuân hiểu rõ
Công danh này của hắn chẳng qua chỉ được quan phủ che chở mà thôi, ngoại trừ chuyện này ra thì không có lợi ích gì khác
Vì vậy, hắn mới muốn tiếp tục thi cử
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Chỉ khi đậu tiến sĩ, hắn mới có thể làm quan, mới có thể từng bước leo lên trên
“Nếu huynh thật sự có thể thi đậu tiến sĩ, cũng không biết có thể được sắp xếp chức quan gì
Hàn môn đệ tử, trừ phi cực kỳ ưu tú, nếu không thì e là khó có thể ở lại trong kinh
Huynh sợ..
dù có hao tâm tổn sức thì cuối cùng vẫn bị phái ra ngoài làm quan huyện, dăm ba năm mới được thuyên chuyển công tác một lần, có lẽ đến lúc quay về kinh thành thì huynh đã ba, bốn mươi tuổi rồi.” Tống Tuân lo lắng nói
Đôi khi, hắn rất hâm mộ Lục Giai và Ngu Thanh
Gia đình của hai người bọn họ đều có chút quan hệ, khả năng được ở lại kinh thành cũng cao, cho dù bị phái ra ngoài thì tất nhiên cũng là vùng giàu có và đông đúc, dễ dàng tích lũy công trạng, thăng chức cũng nhanh
Thế nhưng, trong lúc vô thức, vậy mà hắn đã trở nên tham lam như thế
Đậu tú tài thì muốn đậu cử nhân, thành cử tử lại muốn thi tiến sĩ, bây giờ còn chưa đậu tiến sĩ mà đã bắt đầu nảy lòng tham, nghĩ tới chuyện làm quan sau này rồi
Nhưng nếu không leo lên trên thì sau này, mọi sự nỗ lực của hắn đều sẽ trở thành đá kê chân cho hầu phủ
Tống Hầu gia kia vốn dĩ không phải người lương thiện, e rằng bây giờ cũng đã biết chi bọn họ có một cử nhân
Dù sao thì cái danh cử tử này cũng có lợi cho hầu phủ
“Ca ca muốn làm quan cũng chỉ vì hầu phủ thôi sao?” Tống Anh thở dài, “Huynh đọc đủ thứ thi thư thì nên biết, ngoại trừ vì chính mình thì cũng nên học hành vì lê dân bá tánh
Huynh nên có giác ngộ này mới phải, nếu không sau này huynh sẽ không tiến xa được đâu.”
Tống Tuân ngẩn người
Đương nhiên hắn biết rất rõ, lê dân bá tánh
Nhưng lời này được thốt ra từ miệng của Tống Anh thì nghe có vẻ kỳ lạ
“Huynh biết, bây giờ nội dung thi cử đa phần là về trị quốc
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Huynh dùng tiền cha nương cho để mua sách, cũng có vài điều tâm đắc.” Tống Tuân nói
Hắn xuất thân bần hàn, biết bá tánh muốn thứ gì
“Vậy thì tốt rồi, chuyện hầu phủ chỉ là thứ yếu thôi.” Tống Anh nói thêm
Nàng thật sự không muốn nhìn thấy Tống Tuân sinh ra quá nhiều chấp niệm vì hầu phủ
Bây giờ, hắn đã biết lợi ích của quyền lực, nếu sau này thật sự làm quan, lỡ như trở thành người vì quyền thế mà không màng tất cả thủ đoạn để leo lên trên thì phải làm sao
 

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.