Trong lúc hai huynh muội Tống Anh trò chuyện thì ở bên kia, cô nương muốn cứu rắn lúc nãy đang vô cùng buồn bã “Cô nương kia thật độc ác, ngay cả rắn cũng không tha, vậy mà lại ăn thịt rắn...” Nha hoàn thở dài Không phải cô nương nhà nàng ta thích rắn mà là khi còn bé từng thường xuyên nằm mơ thấy rắn, đạo sĩ đều nói tiểu thư nhà nàng ta có duyên với rắn Thậm chí, khi cô nương còn nhỏ từng bị một con mèo hoang dọa sợ, lúc đó nhờ có một con rắn bò tới đánh nhau với mèo hoang nên tiểu thư mới có thể chạy đi Vì vậy, tuy tiểu thư sợ loài rắn nhưng từ nhỏ đã có lòng tôn kính chúng “Không được nói như vậy [ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn] Con rắn đó do nàng bắt được, nàng muốn ăn hay muốn thả đi đều là chuyện của người ta, chỉ tiếc ta đã chậm một bước mà thôi.” Vị tiểu thư này thở dài “Nhưng mà nàng đã nói dối lừa tiểu thư mà Rõ ràng đang hầm trong nồi mà lại nói là đã thả đi rồi!” Nha hoàn hầm hừ Tiểu thư lắc đầu: “Ngươi đừng nghĩ xấu về người ta như vậy, có lẽ trong nồi chỉ là thịt bình thường mà thôi.”
“Sao thịt bình thường có thể thơm như vậy được chứ...” Nha hoàn mau miệng cãi lại. - Bản edit thuộc quyền sở hữu của 𝖙y𝖙novel chỉ đăng tải duy nhất tại ứng dụng T Y T -
Nói xong, thấy sắc mặt tiểu thư nhà nàng ta trắng nhợt thì lập tức cảm thấy bản thân mình lắm miệng “Ta thấy cô nương kia ngồi xe lừa, ra ngoài cũng không mang theo mấy người, ăn mặc cũng bình thường, có lẽ là gia cảnh không tốt lắm [ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn] [ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn] Nếu ngươi là nàng thì nhất định cũng muốn ăn thịt con rắn này thôi.” Cố Minh Bảo lại nói Cố Minh Bảo vừa dứt lời, nha hoàn nhìn ra bên ngoài rồi nói: “Cô nương, bên ngoài nổi gió rồi, có lẽ đêm nay sẽ mưa.”
“Mưa?” Cố tiểu thư sửng sốt, quay sang nhìn mấy người Tống Anh bên kia “Chúng ta có còn dư lều không Cho người đưa cho cô nương kia một cái đi.” Cố Minh Bảo lập tức nói Nghe thấy vậy, tiểu nha hoàn nhíu mày: “Tiểu thư, không tốt lắm đâu Người nọ vừa mới ăn thịt rắn...”
“Đã nói rồi, chuyện này không phải lỗi của người ta Đều là người đi ra ngoài thì nên chiếu cố lẫn nhau một chút Lỡ như trời thật sự đổ mưa, chúng ta bên này yên ổn, bọn họ đều chật vật thì sao trong lòng có thể thoải mái được?” Cố Minh Bảo nói Tiểu nha hoàn thở dài, vẫn cho người đi làm “Tiểu thư, người lương thiện như vậy, sau khi tới kinh thành, sao có thể đấu lại người khác chứ?”
Cố Minh Bảo nghe vậy thì cũng không đáp lại Với sức khỏe của nàng ấy thì còn có thể sống được mấy năm chứ Muốn đấu tới đấu lui với người khác làm gì Chỉ chốc lát sau, lều đã được đưa đến chỗ Tống Anh Cái lều này còn rất lớn, đủ để mấy người Tống Anh cùng đi vào trú mưa, không cần phải chen chúc trong xe lừa Thật ra, cho dù người khác không cho mượn lều thì nàng cũng sẽ không bị ướt Sao có thể không mang theo đồ che nắng, che mưa lúc ra ngoài được chứ Nhưng quả thực không lớn bằng cái lều mà cô nương kia đưa qua Nếu là ý tốt thì Tống Anh cũng nhận Sau nửa đêm, quả nhiên trời đổ mưa Con rắn mà Tống Anh bắt được hôm qua đã có chút linh trí nên nhân lúc đêm tối, nàng thả nó ra ngoài để nó bò một vòng quanh chỗ tiểu thư người ta nghỉ ngơi Giữa đêm khuya, Cố Minh Bảo cảm thấy dường như trước mặt hơi ngứa, mở mắt ra thì nhìn thấy một con rắn trắng như tuyết dựng đứng ngay trước mắt Nàng ấy vô cùng hoảng sợ, còn chưa kịp kêu lên thì con rắn kia đã bỏ đi, trước khi bò ra ngoài lều còn quay đầu nhìn nàng ấy một cái Cố Minh Bảo sợ tới mức ngây người, nhưng khi nhìn thấy con rắn kia.. Lại cảm thấy mừng rõ Vậy mà nó chưa chết, được cô nương kia thả đi rồi ư? Cô nương kia quả thực không phải kẻ lừa đảo Tống Anh thu con rắn vào trong không gian, ở trong lều lớn rất dễ chịu Cơn mưa không kéo dài quá lâu, trời vừa sáng thì đã tạnh Sau khi Tống Anh bảo Đại Hoàng mang lều đi trả, bọn họ tiếp tục lên đường Cố Minh Bảo bên kia còn đang định tới mời Tống Anh “nhân phẩm cao thượng” này đi cùng nhau nhưng lại chậm một bước.