Quản gia vừa nói xong, Tống Tuân và Tống Anh lập tức dừng bước “Nếu Hầu gia không ở nhà thì ngày khác ta lại đến bái phỏng.” Tống Tuân lập tức nói Quản gia cau mày: “Tuân thiếu gia, Hầu gia bọn ta bận rộn nhiều việc, hôm nay không rảnh cũng là điều bình thường.”
“Nếu là chuyện của một mình tiểu tử thì có bái kiến hay không cũng không quan trọng Tuy nhiên, lần này đến đây còn mang theo giao phó của a gia nhà ta, cần phải bàn bạc với Hầu gia, ngày khác còn phải đi gặp tộc trưởng của tộc Tống thị Nếu Hầu gia không ở nhà thì chỉ đành để ngày khác lại đến làm phiền vậy.” Tống Tuân mở miệng nói, “Cáo từ.”
Nói xong thì dẫn Tống Anh xoay người rời đi “Khoan đã!” Tống Tâm Hoa vội vàng hô một tiếng “Ta nghĩ buổi trưa cha ta sẽ quay về, hay là Tuân Nhị ca khoan hẵng đi.” Tống Tâm Hoa lập tức mở miệng, sau đó trừng mắt nhìn quản gia, “Còn không mau đi báo cho cha ta biết, nói Nhị ca ca dưới quê có chuyện quan trọng cần bàn bạc, mời cha quay về!”
Quản gia hơi bối rối, nhưng bị tiểu thư trừng mắt thì chỉ có thể gật đầu, lập tức sai người đi báo cho Tống Hầu gia Tống Tâm Hoa không hiểu cha nàng ấy lắm, Tống Tuân còn trẻ đã là cử nhân, chỉ kém một bước nữa là được gọi là quan viên triều đình, lúc này không nên giúp đỡ và lôi kéo sao Trước đây, nàng ấy luôn cảm thấy cha mình khôn khéo, nhưng hôm nay xem ra cha lại tự đại hơn nhiều Sớm muộn gì cũng có một ngày cha nàng ấy sẽ bị lỗ nặng Lần này Tống Anh và Tống Tuân tới đây nhất định không chỉ đơn giản vì chuyện thi cử Suy cho cùng.. trong tình huống bình thường, chắc hẳn Tống Anh sẽ muốn cách hầu phủ thật xa mới phải, sao lại chủ động tìm đến Nàng ấy luôn cảm thấy trong khoảng thời gian này, e rằng trong nhà không thể yên ổn được Tống Tâm Hoa đích thân mở miệng giữ lại, còn lập tức sai người chuẩn bị bánh ngọt và bàn tiệc, lúc này Tống Tuân mới khẽ gật đầu, bước vào đại viện của hầu phủ Trong nhà có khách tới, người của hầu phủ đương nhiên cũng phải ra gặp mặt một lần Tống Tâm Hoa thuyết phục Lam thị ra thính đường chiêu đãi khách Chỉ trong chốc lát, con cháu Tống gia đều đã tới đây Chẳng qua bây giờ khác với mấy năm trước, ngoại trừ Tống Đường Hành thì các công tử khác trong hầu phủ đều đã thành hôn, những tỷ muội từng khinh nhục nguyên chủ giờ đây cũng đã xuất giá, đúng là cảnh còn người mất “Mấy ngày trước nghe Hầu gia nói dưới quê có một cử nhân, ta còn không tin đấy Bây giờ được gặp mặt, quả nhiên là một công tử hào hoa phong nhã Tuy nhiên trông không giống người dưới quê lắm, thật ra còn dễ mến hơn mấy đứa nhà ta.” Lam thị dùng điệu bộ của chủ mẫu để nói Tống Tuân hơi cúi đầu: “Tiểu tử đọc sách từ nhỏ, dễ mến hơn người khác cũng là điều bình thường.”
Lam thị sửng sốt, còn tưởng bản thân mình nghe lầm Ngay sau đó, sắc mặt bà ta trở nên khó coi Tiểu bối này đúng là không hiểu chuyện, trưởng bối mới khen mấy câu mà đã thật sự nghĩ mình lợi hại rồi sao [ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn] Bà ta nói mấy đứa con nhà mình không dễ mến thì hắn có thể thừa nhận mình dễ mến hơn sao Chẳng qua chỉ là con cháu hàn môn ở dưới quê, da mặt rất dày, vậy mà dám so sánh mình với công tử hầu môn “Tuân ca nhi đúng là thích nói đùa.” Lam thị khẽ hừ một tiếng, lại nói: “Ta thấy tuổi của ngươi cũng không còn nhỏ, hẳn là đã cưới vợ sinh con rồi nhỉ Sao lần này không dẫn theo thê tử mà lại dẫn theo muội muội tới đây thế?”
Tống Anh đeo khăn che mặt, vậy mà Lam thị lại không nhận ra nàng Nữ nhi mà bản thân rứt ruột đẻ ra đứng ngay trước mắt còn không nhận ra, e rằng trên đời này cũng chỉ có mình Lam thị “kỳ tài” như thế Khăn che mặt của nàng chẳng có tác dụng mấy, chỉ là một lớp vải mỏng, có thể nhìn thấy khuôn mặt thấp thoáng bên dưới [ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn] [ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn] “Vãn bối vẫn chưa cưới vợ.” Tống Tuân dõng dạc nói, “Huống hồ, ta và muội muội sinh ra từ cùng một bụng mẹ, quan hệ thân thiết, dẫn theo nàng khi ra ngoài cũng không có gì không ổn.”