Tống Tuân nghe thấy lời Lam thị nói thì trong lòng càng lạnh lẽo hơn Hôm nay có hắn ở đây mà đã như vậy, năm đó lúc không có mặt hắn thì muội muội hắn làm sao chịu nổi những chuyện này Ánh mắt của Lam thị đầy chán ghét, mỗi một câu bà ta nói ra đều xem muội muội như thứ dơ bẩn nhất trên đời này, hận không thể lập tức giẫm đạp dưới đất [ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn] “Hôm nay xem ra vãn bối đã được mở mang tầm mắt rồi, phu nhân hầu phủ lại là người ngang ngược, vô lý như thế, chẳng khác gì một phụ nhân đanh đá.” Tống Tuân nở nụ cười châm chọc: “Hầu phu nhân chớ quên, hai người bọn ta không phải là người nhà các ngươi, mà Tống Tuân ta cũng không phải một kẻ bạch thân*, muốn giam giữ bọn ta.. Không biết Hầu phu nhân có thể gánh nổi nguy hiểm này không?”
* Bạch thân: người không có công danh
Nếu truyền ra ngoài, nói hầu phủ này không tôn trọng người đọc sách thì chắc chắn hầu phủ không thể chịu nổi hậu quả của chuyện này Lam thị tức giận đến tột cùng, chỉ cảm thấy lục phủ ngũ tạng như bị thiêu cháy Bà ta ngoài cười nhưng trong không cười, nói: “Ngươi và nhà ta cùng tông cùng tộc, bây giờ hiếm khi từ thành Dung tới đây, hầu phủ bọn ta nên tiếp đãi mới phải Kể từ hôm nay, hai người các ngươi cứ ở trong phủ của ta, chi phí ăn uống đều do hầu phủ chi trả!”
“Việc này không nhọc người lo lắng, ta và muội muội đã có dinh thự ở bên ngoài rồi Hôm qua vãn bối gặp được mấy cử tử cùng khoa ở trà lâu, đã hẹn nhau ngày mai sẽ đến nhà tụ hội Phải rồi, nhân tiện cũng đã nói hôm nay sẽ đến hầu phủ thăm người cùng tộc.” Tống Tuân nói tiếp Nghe thấy lời này, Lam thị nheo mắt Đồ gian xảo Lúc này, những thứ tử và tức phụ nhi của bọn họ đều rất ngoan ngoãn, không ai dám mở miệng nói chuyện Bọn họ cũng hiểu rõ rằng nếu chuyện hôm nay bị truyền ra ngoài thì hầu phủ sẽ bị ảnh hưởng đến nhường nào Đại cô nương thương tâm trước sự qua đời của lão Vương gia, đau buồn quá độ rồi đi theo lão Vương gia lại không chết.. A, nếu bị người ngoài nhìn thấy cảnh tượng này thì danh tiếng tốt đẹp mà cô nương hầu phủ tích lũy từ trước đến giờ e rằng sẽ không còn nữa, thậm chí còn phạm tội khi quân Năm đó, Hoàng thượng còn muốn truy phong Tống Anh thành vương phi Ngay cả Hoàng thượng cũng biết Tống Anh đã chết, nhưng cuối cùng một người sống sờ sờ lại xuất hiện, Hầu gia sẽ không bị trách phạt sao [ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn] Nếu Hầu gia bị trách phạt, tất nhiên toàn bộ quý tộc trong thành sẽ bỏ đá xuống giếng, đến lúc đó, không ai giữ được thể diện Nhưng bọn họ thật sự không thể hiểu nổi làm sao mà Tống Anh này vẫn còn sống Hơn nữa, bây giờ nàng còn dám tìm tới cửa “Hầu gia đã về!” Ngay lúc Lam thị đang điên tiết thì bên ngoài có người hô lên Lông mày của Lam thị giãn ra, một lần nữa đứng lên, hai chân mềm nhũn Tống Hầu gia bước nhanh vào trong, nhìn thấy các nhi tử và tức phụ nhi thì cười nói: “Đều ở đây hết sao?”
Nói xong, thấy sắc mặt của mọi người đều hết sức kỳ lạ thì nhíu mày, ánh mắt đặt trên người Tống Tuân: “Ngươi chính là Tuân ca nhi Nghe nói ngươi tìm ta có chuyện quan trọng Chuyện gì Nói đi.”
“Hầu gia...” Lam thị chuẩn bị mở miệng Lúc này, Tống Tuân đã cướp lời của bà ta, nói trước: “Lần này ta đến là phụng mệnh của a gia ta, thông báo với Hầu gia một tiếng, chi ở thôn Hạnh Hoa bọn ta.. muốn tự lập tông tộc, tách khỏi dòng chính.”
“...” Hầu gia uống một ngụm trà, “Ngươi vừa mới nói gì Tách tộc sao?”
“Đúng vậy.” Tống Tuân ngẩng đầu ưỡn ngực, “A gia ta nói, thôn Hạnh Hoa bọn ta có rất nhiều người của tộc Tống thị nhưng những người đó hoàn toàn không có bất cứ quan hệ gì với hầu phủ, không tiện ghi cùng một chỗ [ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn] Bây giờ bên chỗ người đã có tộc trưởng, bên chỗ bọn ta cũng có tộc trưởng thì không thích hợp lắm Nếu đã như thế thì nên bỏ một người.. Bây giờ, ta đã trúng cử Dựa theo nguyên tắc, nếu trong số con cháu đời sau có người tài đức thì có thể tách ra, lập tông tộc khác.”
Nếu không có nguyên tắc này thì chẳng phải mọi tông tộc dưới bầu trời này đều có vô số người sao “Bây giờ ngươi mới chỉ là một cử tử mà thôi.” Tống Hầu gia ghét bỏ một tiếng, “Nhưng nếu đã là ý của tổ phụ ngươi thì bớt thời gian thông báo với tộc trưởng một tiếng, tách chi các ngươi ra là được.”