Dựa Vào Làm Ruộng, Ta Có Gia Tài Bạc Triệu

Chương 760: Da mặt thật dày




[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]

Tống Tuân siết chặt tay, hắn biết Tống Anh đã có kế hoạch, hoàn toàn không có chuyện đi từ xa tới đây để chịu chết
Nhưng dù vậy thì hắn vẫn cảm thấy trong lòng hết sức phiền muộn
Nếu hắn có quyền thế thì hà tất phải để Tống Anh vào hang hổ
Tống Tuân khẽ lên tiếng, lời này chỉ có một mình hắn nghe được
Trước khi đi, hắn chỉ dẫn theo hai thư đồng của mình
Hổ Doanh Doanh, Ưng Đại Sơn và Hoàng Diện đều ở bên cạnh Tống Anh cũng giúp lòng hắn thoải mái hơn đôi phần
Tống Tuân vừa đi, đám người Lam thị này càng càn rỡ hơn
Đuổi hết tất cả thứ tử và tức phụ nhi của bọn họ ra ngoài, trong phòng chỉ còn lại phu thê hai người và hai đứa con dòng chính
Ánh mắt của Lam thị giống như mũi tên tẩm độc, sắc bén đến cực điểm
Thế nhưng, Tống Anh không hề đau buồn thay nguyên chủ, bởi vì trong lòng nguyên chủ, Lam thị không phải mẫu thân trong lòng nàng ấy
Do đó, cho dù Lam thị có nói ra lời ác độc nhất trên đời thì nguyên chủ cũng không cảm thấy đau lòng chút nào
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Chấp niệm và sự dịu dàng của nguyên chủ đều ở thôn Hạnh Hoa
“Mặt ngươi đã khỏi rồi?!” Lam thị nói
Bà ta nhớ rõ lúc trước trên trán cũng có sẹo, bây giờ lại trắng tinh không tì vết
Tống Anh chậm rãi tháo khăn che mặt ra, cất đi: “Vết thương nhỏ mà thôi, dùng chút thuốc là khỏi, làn da còn đẹp hơn lúc trước
Nhưng chắc hẳn là phu nhân không hiểu được đâu, dù sao thì người càng ngày càng già đi, bây giờ cũng đã là tổ mẫu của người ta, đất đã chôn tới cổ rồi.”
“Ngươi thật láo xược
Ngươi nói chuyện với mẫu thân ngươi như vậy sao!” Hầu gia giận dữ
Tống Anh cười một tiếng: “Da mặt của hai vị thật dày.”
“Trước đây nói thế nào ấy nhỉ
Lời nói vẫn còn văng vẳng bên tai đấy
Ta nhớ rõ lúc ấy phu nhân vô cùng kiên định nói với ta rằng, từ nay về sau ta không được tự xưng là cô nương của hầu phủ nữa, xem như chưa bao giờ sinh ra ta
Bây giờ chỉ mới mấy năm trôi qua mà đã quên hết rồi sao
Quả nhiên là đã lớn tuổi nên đầu óc cũng không còn minh mẫn nữa đúng không?” Tống Anh châm chọc
Tống Tâm Hoa và Tống Đường Hành nghe thấy những gì Tống Anh nói thì cảm thấy đầu óc như muốn nổ tung
Lá gan của Tống Anh quá lớn
“Nương..
Người hà tất phải tức giận chứ..
Bây giờ nàng chỉ là một tộc tỷ, không, sắp không còn là tộc tỷ nữa rồi
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Người không cần phải để ý đến nàng.” Tống Tâm Hoa thấp thỏm nói
“Ngươi thì biết cái gì
Bây giờ nàng xuất hiện ở kinh thành, nếu bị Tiết gia và những nhà có quan hệ với nhà ta biết được thì đến lúc đó phải làm sao?!” Lam thị cả giận
“Người có người tương tự, vật có vật tương đồng
Đã qua lâu như vậy rồi, còn ai nhớ rõ diện mạo của Đại tỷ tỷ nữa chứ
Huống hồ khí chất của tộc tỷ và Đại tỷ tỷ hoàn toàn không giống nhau, chỉ cần tộc tỷ nhất quyết không thừa nhận thì người khác sẽ không thể nào hắt nước bẩn lên người chúng ta
Hơn nữa...” Tống Tâm Hoa dừng một chút, vội vàng nói tiếp: “Tộc tỷ và nhà chúng ta vốn cùng tổ tiên, huyết thống này vẫn chưa xa, con cái của hai nhà cực kỳ giống nhau cũng không có gì bất ngờ...”
Tống Tâm Hoa nghĩ, hẳn là cách này sẽ tốt hơn đúng không
Tốt hơn..
ra tay giết chết Tống Anh
Đương nhiên, nếu cha nàng ấy có thể giết chết người thì có lẽ nàng ấy sẽ bội phục mấy phần, nhưng sự thật là..
Tống Anh không còn là tiểu cô nương quê mùa ngốc nghếch như trước đây nữa, bây giờ nàng đã trở thành người thâm sâu không thể nhìn thấu
Mấy ngày nàng ấy ở thôn Hạnh Hoa, chỉ nghe người khắp thôn khen ngợi Tống Anh, nói nàng giỏi giang, nói nàng hiểu chuyện, khiêm tốn, nói nàng..
là cô nương tốt nhất trên đời này
Loại người nào có thể làm được đến mức như thế
Chuyện thu mua lòng người thế này, e rằng ngay cả cha nàng ấy cũng không làm được như vậy nhỉ
Chuyện khác thường ắt có điều kỳ lạ
Lần này Tống Anh đến đây là để đòi nợ, cho dù cuối cùng không đòi được thì nhà bọn họ chắc chắn cũng không chiếm được chỗ tốt
Tống Tâm Hoa cũng không biết vì sao bản thân mình lại có giác ngộ như vậy, chẳng qua là loại trực giác này vô cùng mãnh liệt
 

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.