Dựa Vào Làm Ruộng, Ta Có Gia Tài Bạc Triệu

Chương 862: Giới thiệu





Vốn dĩ nô bộc trong thôn trang cũng có nam có nữ nên chuyện này không phải vấn đề lớn
Cố Minh Bảo lo lắng Tống Anh bị người ta lừa, mua toàn những người không rõ lai lịch
“Bọn họ lặn lội từ Vạn Linh Viên ở thành Dung tới đây
Đúng là trông hơi kỳ lạ một chút nhưng đều rất nghe lời và hiểu chuyện
Ngươi nhìn đi, bọn họ học cũng nhanh
Mới chưa đầy một canh giờ mà đã ra hình ra dạng rồi.” Tống Anh cười nói
“Đúng vậy.” Cố Minh Bảo nhìn đồ vật trong tay bọn họ, gật đầu
Nếu bọn họ làm được công việc này thì nhất định có thể kiếm được một khoản lớn trước kỳ thi
Trong số các yêu quái của Tống Anh, nhện tinh học nhanh nhất, chỉ cần nhìn một lần là đã có thể bắt đầu làm việc ngay, tốc độ tay..
càng không cần phải nói
Đến giữa trưa, Tống Anh dứt khoát để mấy nhện tinh này đi vào trong không gian
Nơi đó rộng rãi, hẳn là bọn họ sẽ biến về bản thể, mấy cái chân kia muốn múa may như thế nào cũng được, không còn bị hình người hạn chế
Có nhện tinh, Tống Anh mới cảm nhận được cái gì gọi là dây chuyền sản xuất
Bao tay và vớ cũng không khó dệt, sau khi học xong, một ngày dệt hai đôi hoàn toàn không thành vấn đề, nhưng đó là người bình thường
Tốc độ và sức chịu đựng của yêu quái đương nhiên cao hơn con người rất nhiều, nhất là những tiểu yêu quái có nhiều chân
Sau khi học xong, bọn họ làm việc liên tục không ngừng
Tống Anh chỉ thấy số lượng vớ lông dê dần dần tăng lên
Đã có đủ nhân thủ, lần này, Tống Anh hào phóng hơn nhiều, lập tức lấy ra mười đôi đưa cho Cố Minh Bảo, lại lấy ra mười đôi vớ lông dê và chiếc áo lông dê duy nhất đưa cho Tống Tuân để hắn tự phân phối
- Bản edit thuộc quyền sở hữu của 𝖙y𝖙novel chỉ đăng tải duy nhất tại ứng dụng T Y T -
Tống Tuân bây giờ cũng xem như là quen tay hay việc, sau khi nhận được thứ tốt này thì lập tức mang vào thư viện khoe khoang một phen
Hắn cố ý mặc ít hơn một chút
Quần áo mỏng manh khiến người ta run bần bật nhưng Tống Tuân lại không có cảm giác gì, dù sao cũng đã mặc áo lông dê, vừa ấm áp vừa dễ chịu
Đám người Lục Giai thấy hắn ăn mặc mỏng manh như thế thì lập tức lo lắng
“Tống huynh, mấy ngày nữa là đến kỳ thi rồi, ngươi cần phải chú ý giữ gìn sức khỏe mới được
Lỡ như bị cảm lạnh ngay lúc này thì có thể phải đợi đến ba năm sau mới có thể thi được đấy.”
“Chẳng lẽ Tống huynh quá căng thẳng nên lúc ra ngoài quên mặc quần áo sao?” Ngu Thanh cười một tiếng
Tống Tuân đã học được vẻ mặt cao thâm khó đoán, giơ tay của mình ra: “Bây giờ lòng bàn tay ta còn đang đổ mồ hôi đấy
Không phải ta mặc ít mà là muội muội ta đặc biệt dệt một chiếc áo lông tặng cho ta
Tuy rằng chỉ là một chiếc áo nhỏ nhưng lại giống như khoác thêm một lớp da, vừa mỏng vừa ấm.”
“Áo lông
Đó là thứ gì?” Lục Giai sửng sốt, lập tức đưa tay ra sờ
Đây chính là thứ muội muội của Tống Tuân, Tống Anh, tặng
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Đã vậy còn tặng ngay trước đêm thi, thứ này nhất định có tác dụng kỳ diệu
Hắn và Tống Tuân vô cùng thân thiết, lúc này lập tức đè người lại, kéo ra nhìn
Chiếc áo mềm mại cực kỳ vừa vặn, giữ được nhiệt độ của cơ thể
“Còn cái khác không
Ta nguyện dùng giá cao mua của muội muội ngươi.” Lục Giai lập tức hỏi
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Tống Tuân lắc đầu: “Muội muội ta nói chỉ có một chiếc này, muốn mua thì phải chờ đến sang năm.”
“Sang năm!?” Lục Giai cảm thấy không đúng, với cách làm người của Tống Anh, sao có thể giữ thứ kiếm được tiền như thế đến sang năm chứ
Vì thế, hắn ta nhìn chằm chằm Tống Tuân: “Ngươi nói đi, ngươi còn có bảo bối khác đúng không?”
“Người hiểu ta cũng chỉ có mình hiền đệ.” Tống Tuân cười cười, sau đó cởi giày ra ngay trước mặt mọi người, “Nhìn đi, đây là vớ lông
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Mang vớ lông này thì sẽ không thấy lạnh chân nữa
Tuy bây giờ đã là đầu xuân nhưng thời tiết vẫn rất lạnh, nhất là mỗi lần chúng ta ngồi xuống đều ngồi mấy canh giờ, hai chân thường xuyên tê cóng
Có vớ lông này thì có thể đỡ tê hơn rất nhiều.”
Nói xong, hắn lấy ra ba đôi: “Đáng tiếc… muội muội cũng đưa cho ta không nhiều lắm
Trước mắt ta chỉ có thể lấy ba đôi này ra cho các ngươi xem thử thôi.” 

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.