[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Nghĩ như vậy, Thập Doanh cảm thấy vô cùng tuyệt vời
“Ngươi, ngươi là ai...” sau khi có thể mở miệng, Tống Tuân nuốt nước miếng, căng thẳng hỏi, “Yêu, yêu quái?”
“Đương nhiên là yêu quái rồi
Ngươi bị ngốc à?” Thập Doanh ngước mắt lên, “Nhớ kỹ, lát nữa không được nói cho Cố Minh Bảo biết đã xảy ra chuyện gì
Nếu không thì đến khi ta xuất hiện, ta cũng sẽ nuốt luôn ngươi vào bụng, xương cốt cũng không còn
Biết chưa?”
“Biết, biết rồi...” Mí mắt của Tống Tuân giật giật
Không phải Cố Minh Bảo, không phải nàng ấy thì tốt rồi..
“Đồ nhát gan.” Thập Doanh ghét bỏ liếc nhìn Tống Tuân một cái, sau đó đưa tay vỗ vỗ mặt Tống Tuân, “Đúng rồi, cũng không được nói cho muội muội ngươi biết có yêu quái ăn thịt người.”
“...” Tống Tuân sao có thể không đồng ý được, “Được.”
“Ngoan.” Thập Doanh vui vẻ cười, nhưng nàng ấy và Cố Minh Bảo giống nhau như đúc nên nụ cười này trông vừa ngây thơ vừa đẫm máu
Thập Doanh cởi trói cho Tống Tuân, nhìn vết thương trên người hắn, suy nghĩ giây lát rồi sử dụng yêu lực chữa lành tất cả vết thương
Sau khi làm xong hết những chuyện này thì phong bế sức mạnh của mình một lần nữa
Chỉ trong nháy mắt, Cố Minh Bảo ngã xuống đất
“Cố cô nương!” Tống Tuân căng thẳng đến cực điểm, vội vàng lay nàng ấy
Cố Minh Bảo mơ mơ màng màng mở mắt ra, sau đó nhìn thấy Tống Tuân thì hỏi: “Tống Đại ca, có phải tổ phụ tới cứu chúng ta không?”
“...” Miệng Tống Tuân đắng ngắt, “Người xấu chạy hết rồi.”
“Chạy rồi?” Cố Minh Bảo chậm chạp đứng lên, “Hả
Thật sao
Vì sao vậy
Đúng rồi, hình như lúc nãy ta thấy bọn họ đánh ngươi
Ngươi sao rồi!?”
“A
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Vết thương đâu?” Cố Minh Bảo sửng sốt
“Không bị đánh
Có thể do ngươi quá căng thẳng rồi ngất đi nên nghĩ nhiều thôi.” Tống Tuân mặt dày nói dối, “Sau khi ngươi ngất xỉu, có một..
đại hiệp tới đây, đánh đuổi bọn họ đi hết rồi
Chúng ta cũng mau đi thôi
Ta đã bảo nha hoàn quay về báo cho tổ phụ của ngươi, chắc hẳn bọn họ đã bắt đầu tìm ngươi khắp nơi rồi.” (App TYT)
Tống Tuân nói xong những lời này thì sau lưng túa ra mồ hôi lạnh
Sợ Cố Minh Bảo không tin
Tuy Cố Minh Bảo biết mình dễ gặp nguy hiểm nhưng cũng biết vận may biến nguy thành an của bản thân rất tốt nên nàng ấy lập tức gật đầu, tin những gì Tống Tuân nói
“Vậy thì phải đa tạ vị đại hiệp kia rồi.” Cố Minh Bảo thở hắt ra, “Tống Đại ca, ta sẽ giải thích chuyện này với người nhà
Ngươi chớ có tự trách, thật ra là do ta ham chơi, chạy ra ngoài nên mới liên luỵ đến ngươi.”
Giờ phút này, thật ra Tống Tuân đã hơi ngây ngốc, đại não không hoạt động kịp
Chỉ biết lắc đầu, cái gì cũng không nói
Cố Minh Bảo chỉ cho rằng Tống Tuân như vậy là do bị sợ hãi
Dù sao cũng là người đọc sách, lá gan khó tránh khỏi hơi nhỏ
Nhưng Tống Tuân luôn cảm thấy có chỗ nào đó không đúng..
nhưng lại không nghĩ ra được
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Chỉ ngây người chờ Cố Minh Bảo sửa soạn lại quần áo và tóc tai rồi đưa nàng ấy ra khỏi đại viện tử này, lập tức đi đến chỗ tuần vệ
Giờ phút này, quả nhiên bên ngoài đã giới nghiêm khắp nơi
Cố Minh Bảo vừa xuất hiện đã được đón đi ngay lập tức
Tống Tuân nhìn bóng dáng nàng ấy rời đi, đột nhiên trong đầu lóe lên
Nàng ấy..
dường như không hề sợ hãi?
Cho dù nàng ấy có hai mắt đẫm lệ, rưng rưng muốn khóc nhưng nghĩ kỹ lại thì từ đầu tới cuối, nàng ấy chỉ hơi căng thẳng mà thôi, không hề sợ hãi như người bình thường?
Thậm chí, khi hắn nói có đại hiệp xuất hiện, vậy mà nàng ấy không hề mảy may nghi ngờ
Bình thường, khi nữ tử gặp phải chuyện này, cho dù nguy hiểm đã qua nhưng chắc hẳn vẫn rất sợ hãi, run rẩy không thể nào dừng lại được
Nhưng Cố Minh Bảo, nàng ấy quá bình tĩnh, bình tĩnh đến mức không giống người thường..
Yêu, yêu quái
“Bịch” một tiếng, Tống Tuân té xỉu dưới đất
Cũng không phải bị Cố Minh Bảo dọa sợ mà là tinh thần của hắn bị căng thẳng quá mức nên lúc này mới ngất đi mà thôi.