Dựa Vào Làm Ruộng, Ta Có Gia Tài Bạc Triệu

Chương 876: Thật đáng thương





Đương nhiên, lần này nàng ấy không đi xa, chỉ muốn đi gặp Tống Anh mà thôi
Hơn nữa, nàng ấy cũng sợ gặp phải chuyện như ngày hôm qua nên nhờ tổ phụ chuẩn bị cho nàng ấy rất nhiều đả thủ để đề phòng
Đoàn người đông đúc của Cố Minh Bảo hùng hổ đi tới Tống gia
Giờ phút này, trước mặt Tống Anh là một bàn đầy bột hùng hoàng
Sắc mặt nàng ấy hơi rối rắm
“Đây là thứ gì?” Cố Minh Bảo không hiểu, tiến lên sờ cái bình kia
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Tống Anh thở dài, “Đây là bột hùng hoàng
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Không phải bây giờ là lúc vạn vật thức tỉnh sao
Để đề phòng yêu ma quỷ quái gì đó...”
“Là rắn rết, côn trùng, chuột, kiến mối đúng không?” Cố Minh Bảo cười cười, sau đó đột nhiên sửng sốt, nhìn Tống Anh: “Tống tỷ tỷ, hay là ngươi cũng phát hiện ra điều bất thường?”
“???” Tống Anh ngơ ngác, nàng chỉ thuận miệng nói một câu thôi mà
Cố Minh Bảo thần bí nói: “Tống tỷ tỷ, ca ca ngươi, hắn..
không có gì khác thường chứ?”
“???” Tống Anh vẫn không hiểu gì
“Không giấu giếm ngươi, ta thật sự rất không hiểu tại sao hôm qua ta lại ngất xỉu
Hơn nữa..
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Rõ ràng Tống Đại ca đã bị thương, nhưng chỉ chớp mắt đã không nhìn thấy vết thương kia nữa
Thật sự quá kỳ lạ!” Cố Minh Bảo thở ngắn than dài, sau đó ngập ngừng hỏi: “Chẳng lẽ..
Chẳng lẽ Tống Đại ca là cao nhân đắc đạo gì đó sao
Hay là..
yêu quái?”
“Ta biết ta không nên nói bậy về Tống Đại ca trước mặt ngươi, nhưng ta thật sự vô cùng tò mò
Nếu Tống Đại ca thật sự là yêu quái thì ta cũng sẽ không sợ hắn, bởi vì dù sao thì cũng là hắn đã cứu ta
Hơn nữa, nếu hắn là ca ca của ngươi thì hắn nhất định là một yêu quái tốt.” Cố Minh Bảo nói xong, mang vẻ mặt mâu thuẫn ngửi thử bột hùng hoàng
(App TYT)
“Mùi này dễ ngửi không?” Tống Anh cười cười, không trả lời câu hỏi của nàng ấy, cũng không giúp Tống Tuân giải vây
Bởi vì Tống Tuân không phải yêu quái mà là ca ca của yêu quái
“Cũng không tính là khó ngửi
Rắn thật sự sợ thứ này sao?” Cố Minh Bảo hỏi
“Chắc là vậy.” Tống Anh cũng chưa thử qua, nhưng nàng có thể khẳng định rằng đại yêu quái như Thập Doanh chắc chắn không sợ, trừ phi… là bột hùng hoàng được làm ra trong không gian, hiệu quả không giống nhau
Tống Anh vừa mới dứt lời, Tống Tuân đã xông vào cửa: “Đã mua bột hùng hoàng về chưa?”
Vừa nói xong, đối diện với ánh mắt của Cố Minh Bảo, chân cẳng hắn lập tức mềm nhũn, ngã khuỵu xuống đất
Ngay sau đó, hắn vội vàng vịn khung cửa đứng dậy: “Thất, thất lễ rồi...”
“Tống Đại ca, ngươi không sao chứ
Chẳng lẽ hôm qua còn bị thương chỗ nào sao
Sao đang đi bình thường lại ngã chứ?” Cố Minh Bảo rất quan tâm
“Không, không phải...” Tống Tuân có thể khẳng định chắc nịch rằng ban đầu bản thân mình có hảo cảm với Cố Minh Bảo
Nhưng cho dù là ai nhìn thấy gương mặt này nuốt rất nhiều người vào bụng thì cũng không thể nào nảy sinh tâm tư tình cảm được nữa đúng không?
Hơn nữa..
Tống Tuân nhớ tới việc hôm qua yêu quái kia đã liếm hắn một cái..
Thật sự có lỗi với Cố tiểu thư
Nếu không phải có yêu quái xuất hiện thì Cố tiểu thư cũng sẽ không mất danh dự như vậy
May mà bản thân nàng ấy không biết
Hắn có thể bảo đảm rằng cả đời sẽ không nói chuyện này ra ngoài
Tống Tuân lảo đảo tiến lên, vội vàng ngồi xuống ghế, hai chân run rẩy không ngừng, một tay đè chặt chân, một cái tay khác cầm bình hùng hoàng lên, đưa cho Cố Minh Bảo: “Cố, Cố tiểu thư, thứ này tặng cho ngươi.”
“Cho ta làm gì
Ta cũng không cần đến mà?” Cố Minh Bảo khó hiểu nói
“Cần, cần dùng đến đấy!” Hai hàm răng của Tống Tuân va lập cập vào nhau, hắn cảm thấy bản thân mình thật sự quá mất mặt
Sau khi lấy khăn ra lau mồ hôi và uống một ngụm nước, hắn mới cảm thấy khá hơn nhiều
“Cầm lấy đi, ngươi xem ca ca ta gấp gáp thế nào kìa.” Tống Anh vừa đồng tình với ca ca nàng, vừa tò mò rốt cuộc Thập Doanh đã làm gì
Lá gan của Tống Tuân cũng không tính là nhỏ, sao lại bị dọa thành như vậy chứ
Bây giờ còn không dám nhìn thẳng vào mắt Cố Minh Bảo
Thật đáng thương.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.