Cố Minh Bảo cũng biết rất nhiều lúc Tống Anh thích yên tĩnh nên sau khi trò chuyện với Tống Anh một lát thì dẫn nha hoàn đi xem hoa cỏ được trồng ở nhà Tống Anh, thậm chí còn muốn vào phòng bếp để xem thử có gì ngon hay không Lúc này, Tống Anh đi vào trong không gian Thập Doanh co lại thành một nắm, luồng sáng cũng không rực rỡ lắm, luôn khiến người ta cảm thấy dường như nàng ấy hơi chột dạ “Sao ca ca ta.. lại bị dọa đến mức run rẩy hả?” Tống Anh cười tủm tỉm, ngồi dưới gốc Luân Hồi Chủng Chỗ đó được nàng bày một bộ bàn ghế đá, bên trên còn có bình trà Nàng chậm rãi uống trà Còn Thập Doanh ở trên cây lại im lặng “Làm gì rồi Nói cho rõ ràng, nếu không thì sẽ ném văng ngươi ra ngoài.” Tống Anh lạnh nhạt nói “Cũng không có gì.. Chỉ là đã rất lâu rồi ta không đi ra ngoài, một khi cao hứng thì hơi mất kiểm soát, sơ ý để lộ nguyên hình Nhưng mà lão đại à, thật ra ca ca nhà ngươi rất can đảm đấy, nhìn thấy ta mà cũng không bỏ chạy!” Thập Doanh hoàn toàn bỏ qua chuyện Tống Tuân đã bị trói chặt lúc đó [ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn] Tống Anh cau mày: “Còn gì nữa không?”
“Còn gì nữa Không, không còn gì nữa mà.” Thập Doanh ngượng ngùng Hơi thở của Tống Anh trở nên lạnh hơn, Thập Doanh cũng cảm nhận được nên vội vàng nói tiếp: “Còn nữa Có, có Chính là.. Không phải những người đó đều là người xấu sao Ta sợ bọn họ đi ra ngoài gây họa cho người khác, lại sợ có thể bọn họ đã nắm thóp gì đó nên mới.. há miệng nhỏ ra.. ăn bọn họ.” (App TYT)
“...” Tống Anh nheo mắt Miệng nhỏ Nếu nàng không nhìn nhầm thì bản thể của Thập Doanh chắc hẳn là mười cái miệng máu to như cái chậu Chẳng trách “Người ngươi ăn là người xấu nên ta cũng không muốn ngăn cản ngươi, nhưng mà.. ngươi làm trò trước mặt người khác là không đúng Tống Tuân là thư sinh, vốn nhát gan, bây giờ nhìn thấy ngươi làm như vậy khiến hắn ăn không ngon, ngủ không yên, hai mắt thâm đen, thật sự đáng thương!” Tống Anh hầm hừ, “Hơn nữa, hắn đã nhìn thấy ngươi ăn thịt người, lỡ như cảm thấy yêu quái chúng ta đều ăn thịt người thì phải làm sao đây?”
“Yêu quái chúng ta.. vốn dĩ đều ăn thịt người mà...” Chẳng qua có một số yêu quái cảm thấy không được ăn thịt người nên mới không ăn mà thôi.. Chẳng hạn như người trước mặt.. Tống Anh nheo mắt: “Ngươi còn không ngoan ngoãn Nếu lão tử còn nghe nói ngươi ăn thịt người một lần nữa thì ta sẽ ăn ngươi!”
“...”
“...” Hai vị tiên quân Linh Phong và Nguyên Sơn nghe thấy lời này thì có cảm giác như nghe thấy trẻ con đấu võ mồm Thập Doanh lập tức ngoan ngoãn: “Biết rồi.. [ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn] Không ăn thịt người...”
“Chúng ta làm yêu quái, trước đây cũng ăn thịt người như vậy sao?” Tống Anh cau mày [ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn] “Thật ra cũng không phải Những thứ chúng ta ăn đều là tế phẩm do con người bên dưới dâng hiến Tuy nhiên, tế phẩm phải được chia cho ba giới Thần, Yêu, Ma nên không có bao nhiêu, không đủ đồ ăn ngon Thật ra yêu quái chúng ta ăn ít hơn, bởi vì chúng ta thích ở chung với con người, không giống Thần và Ma, một bên cao cao tại thượng, một bên hung mãnh vô tình Tình cảm của chúng ta đối với con người sâu đậm hơn một chút.” Thập Doanh ngoan ngoãn trả lời Chẳng hạn như lão đại, nàng rất rảnh rỗi, lúc không có việc gì sẽ đi dạo giữa con người, thường xuyên phong ấn ký ức, không khác con người là bao Yêu giới bọn họ không có nhiều quy tắc, hơn nữa nàng là Yêu Đế, mặc dù không có ký ức thì cũng không dễ dàng chết đi được.Vì vậy, tùy ý nàng “Ở thời đại tiến bộ, ngươi cũng xem như là yêu quái đã chết một lần, phải bắt đầu lại lần nữa, không được giữ lại tật xấu trước đây, tuyệt đối không được ăn thịt người Đặc biệt là khi ngươi dùng cơ thể con người xuất hiện trên thế gian, nhất định phải tuân thủ nguyên tắc của thế gian Nơi này có luật pháp, nuốt những kẻ ác vào bụng có gì thú vị Bọn họ còn chưa cảm nhận được nỗi đau thì đã chết rồi, như vậy còn không thống khổ bằng những hình phạt chém ngang eo, quất roi, ngũ mã phanh thây… do con người phát minh.”