Dựa Vào Làm Ruộng, Ta Có Gia Tài Bạc Triệu

Chương 881: Không bằng súc sinh





May mà một vị thần tiên khác vội vàng lắc đầu: “Việc cấp bách trước mắt chính là để thần quân lập tức tu luyện tiên pháp, đến lúc đó mới có thể triệu hồi Mẫn Khổ kiếm để chém yêu quái
Chúng ta đến nhà kho xem thử, đặt nó ngay dưới mí mắt của thần quân, sau đó lại báo mộng cho hắn.”
Hoắc Triệu Uyên nghe vậy thì đầu chợt đau nhói
Mẫn Khổ kiếm
“Thanh kiếm mẻ này của ngươi không tốt chút nào
Ta cho ngươi một thanh kiếm khác
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Nhìn đi, thanh kiếm này do ta luyện ra khi chuyển thế lần trước
Cho ngươi chơi đấy, chớ có vứt đi.” Một giọng nói đột ngột lóe lên trong đầu làm sắc mặt hắn trở nên trắng bệch
Ngay sau đó, Hoắc Triệu Uyên lắc lắc đầu
Theo bản năng sờ ngực
Từ khi tu luyện công pháp của thần tiên, cơ thể hắn có hơi khác thường
Trong đầu thường xuyên xuất hiện một vài hình ảnh hỗn loạn khiến hắn đau đầu
Hắn cần đi giải sầu
Hoắc Triệu Uyên liếc nhìn hai vị thần tiên giữa không trung rồi cưỡi ngựa đi thẳng đến thôn trang của Tống Anh
Hai vị thần tiên này muốn đi đến nhà kho trong nhà nên không hề đi theo hắn, như thế vẫn ổn
Trong thôn trang, toàn bộ đàn dê đều trụi lủi
Lúc này đã giữa trưa mới thả chúng nó ra ngoài phơi nắng
Không ngờ Tống Tuân cũng ở đây
Điều này thật sự khiến Hoắc Triệu Uyên ngạc nhiên
“Đại cữu ca mới nhậm chức mà đã xin nghỉ rồi sao?” Hoắc Triệu Uyên mở miệng hỏi
Tống Tuân vừa nghe thấy cách xưng hô này thì đầu lập tức phình to ra: “Hay là Vương gia cứ gọi ta là Huyền Thành đi?” (App TYT)
“Không được.” Hoắc Triệu Uyên lắc đầu
Đại cữu ca chính là Đại cữu ca, không thể bởi vì nhỏ tuổi hơn hắn mà tùy tiện thay đổi xưng hô được
Huống hồ, đây là lần đầu tiên hắn xưng hô với người khác như vậy
Cũng chỉ có một mình Tống Tuân có thể gánh nổi, những người khác còn chưa có cơ hội đó đâu
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Tống Tuân thở dài
“Có chuyện gì phiền lòng sao
Nói ra nghe thử một chút.” Hoắc Triệu Uyên thấy vẻ mặt hắn sầu muộn thì lập tức hỏi
Tống Tuân há to miệng, muốn nói lại thôi: “Nói với ngươi thì ngươi cũng không hiểu.”
“???” Hoắc Triệu Uyên nheo mắt, “Ngươi không nói thì làm sao ta hiểu được?”
Nói xong, Hoắc Triệu Uyên nghĩ, chẳng lẽ Tống Tuân này phát hiện Tống Anh là yêu quái nên lúc này đang do dự chuyện có cần tìm người bắt yêu quái hay không
“Hay là..
Đại cữu ca đã gặp phải chuyện gì kỳ lạ?” Hoắc Triệu Uyên ướm hỏi
“Vương gia cũng từng gặp rồi sao?!” Tống Tuân vừa nghe thấy vậy thì hai mắt sáng lên, vội vàng hô một tiếng
Sau đó, hắn đột nhiên nhớ tới câu chuyện về hồ ly tinh ba đuôi, lập tức nói: “Suýt thì quên mất
Trước đây ở thành Dung, Vương gia đã từng gặp một con hồ ly tinh đúng không
Lúc ấy Vương gia có cảm thấy thứ đó đáng sợ không?”
“Thứ đó?” Hoắc Triệu Uyên nghe thấy vậy thì nhíu mày
Chẳng lẽ Tống Tuân xem Tống Anh là..
thứ đó
Hoắc Triệu Uyên lập tức không vui
“Bất kể là con người hay yêu quái thì đều có trái tim
Tuy rằng hồ ly tinh trước đây là dị loại nhưng chưa từng hại ai, thậm chí chuyện trong nhà ngoài ngõ còn do nàng lo liệu ít nhiều
Đại cữu ca, làm người vẫn phải có lương tâm, nếu không thì không bằng súc sinh.” Hoắc Triệu Uyên lạnh nhạt nói
Tống Tuân sửng sốt: “Nhưng mà..
Nếu yêu quái này ăn thịt người thì sao?”
Còn ăn mấy người cùng một lúc
Không chỉ như thế, còn ép hắn phải giữ bí mật
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
“Ăn thịt người?” Hoắc Triệu Uyên sửng sốt, Tống Anh ăn thịt người
“Đúng vậy, là yêu quái ăn thịt người
Nếu thế thì nên làm gì đây?” Vẻ mặt của Tống Tuân rất nghiêm túc
“Không thể nào.” Hoắc Triệu Uyên quả quyết, “Nhất định là ngươi hiểu lầm!”
“Ta...” Trong lòng Tống Tuân buồn bực, chính hắn nhìn thấy mà còn có thể hiểu lầm sao
Chẳng lẽ mắt hắn bị mù
Tống Tuân không biết phải giải thích thế nào, cũng không thể nói Cố Minh Bảo đột nhiên bị yêu quái bám vào người, yêu quái kia còn cứu bọn họ đúng không
Nhưng nghĩ tới đây, trong lòng Tống Tuân không còn khó chịu nữa, bởi vì người mà yêu quái này ăn thịt..
là người xấu.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.