Dựa Vào Làm Ruộng, Ta Có Gia Tài Bạc Triệu

Chương 883: Hình ảnh chân thật





Tống Tuân chỉ vào bức tranh của mình: “Các ngươi nhìn thử xem có muốn thêm gì không.”
Nhện tinh nhìn bản thân trong tranh, nhíu mày: “Như vậy không tốt, trông ta rất bình thường.”
“Vậy nên sửa như thế nào?” Tống Tuân sửng sốt, vốn dĩ đều là người bình thường, làm sao có thể vẽ ra dáng vẻ không bình thường được chứ
“Ngươi có thể vẽ thêm cho ta mấy cái tay không?” Nhện tinh hỏi
“Ta cũng muốn!” Một nhện tinh khác vội vàng chen lên
“Ta muốn một đôi cánh, giống như bươm bướm vậy.”
“Vậy có thể vẽ cho ta một bộ giáp cứng rắn bên ngoài không
Còn nữa, ta muốn ngồi trên cây, không muốn ngồi xổm dưới mặt đất
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Bức tranh này khó coi quá.”
“Ta còn muốn sáng lên nữa
Nếu vẽ cảnh ban đêm thì tốt rồi, nhất định chỉ có ta là đẹp nhất.”
“...”
Cả đám người lải nhải không ngừng, cuối cùng càng nhìn bức tranh này thì càng cảm thấy không vừa mắt, sau đó, tất cả bọn họ đều trừng mắt với Tống Tuân: “Sao ngươi có thể vẽ bọn ta xấu như vậy chứ
Ta muốn tìm chủ nhân nói lý lẽ.”
“Đúng vậy, bây giờ mới vẽ có hai tay thì có thể làm gì
Ngươi không cảm thấy ta làm việc rất nhanh sao
Ta như vậy thì nên vẽ thêm mấy cái tay nữa!” (App TYT)
“...” Mí mắt của Tống Tuân giật giật
Đây là tình huống gì vậy
Muốn vẽ thêm mấy cái tay
Còn muốn có cánh, bộ giáp bên ngoài?
“Chư vị...” Tống Tuân gian nan mở miệng, “Các ngươi đừng ồn ào
Cái ta vẽ là hình ảnh chân thật, là thứ mà ta nhìn thấy nên cánh và tay mà các ngươi nói đều không được
Nếu thật sự vẽ lên thì bức tranh này có thể không được bình thường.”
Hoắc Triệu Uyên vẫn luôn đứng bên cạnh, cười tủm tỉm
Hắn đột nhiên cảm thấy một mình mình nhìn thấy yêu quái thật sự không thú vị
“Dù sao thì ở đây cũng không có người ngoài, nếu Đại cữu ca đã nói như vậy thì hay là các ngươi cho hắn nhìn thấy hình ảnh chân thật nhất đi?” Khóe miệng của Hoắc Triệu Uyên hơi cong lên, nói
Mọi người ngẩn người, hơi do dự
Như vậy không ổn lắm đâu
Tống Tuân ngơ ngác
Có lẽ là tinh thần của hắn hôm nay thật sự quá tệ, hắn luôn không hiểu được những gì Hoắc Triệu Uyên nói, cứ mơ mơ màng màng, cực kỳ khó chịu
Những tiểu yêu quái này của Tống Anh mới hóa hình chưa được mấy ngày, mà chồn tinh và Hổ Doanh Doanh, thậm chí là Ưng Đại Sơn bình thường đều quá bận rộn, phải trông coi cửa hàng, còn phải đi theo Tống Anh, thậm chí còn phải truyền tin nên cũng không có thời gian dạy dỗ bọn họ
Lúc này nghe Hoắc Triệu Uyên nói như vậy, mọi người đều ngây thơ cảm thấy rằng hắn nói rất có lý. 
Hai vị này đều là người thân của chủ nhân, một người là ca ca, một người là phu quân, bị bọn họ nhìn thấy chắc hẳn không thành vấn đề
Hơn nữa, là hắn muốn vẽ hình ảnh chân thật mà
Xung quanh cũng không có người nào khác
Sau đó, một đám tiểu yêu quái vô cùng cao hứng, bắt đầu di chuyển tới vị trí thích hợp và hài lòng
Toàn bộ biến về bản thể, có con treo trên cây, có con đậu trên đóa hoa, còn có con dệt ra tấm lưới lớn chỉ trong chớp mắt, hùng dũng đứng trên mặt lưới, trông hết sức đặc biệt
“...” Tống Tuân hóa đá ngay tại chỗ
Ngay sau đó, “bịch” một tiếng, té xỉu dưới đất, đầu bút còn chọc vào mặt mình
Trên mặt Hoắc Triệu Uyên hiện lên mấy phần hoảng hốt, hắn vội vàng tiến lên kiểm tra, vẫn còn thở, chưa bị hù chết
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
“Sao hắn lại ngủ rồi?
Vậy ai giúp bọn ta vẽ tranh đây?!”
Hoắc Triệu Uyên nhìn thoáng qua Tống Tuân bằng ánh mắt đồng tình: “Hắn ngất xỉu rồi
Phải tìm đại phu cho hắn.”
“Đại phu
Không cần, không cần đâu
Ta nhổ cục đờm cho hắn thì hắn sẽ tỉnh lại thôi.” Một con sâu lông bò tới, nói xong thì phun ra một ít chất lỏng màu xanh lục lên mặt Tống Tuân, hơi chảy vào trong miệng hắn
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Ngay sau đó, Tống Tuân quả nhiên mở mắt
“Vương gia, hình như lúc nãy ta nhìn thấy...” 

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.