Dựa Vào Làm Ruộng, Ta Có Gia Tài Bạc Triệu

Chương 887: Ăn thịt người thì làm sao





Giờ phút này, Hoắc Triệu Uyên hoàn toàn bó tay chịu trận, căng da đầu đứng đó nghe Tống Anh châm chọc, mỉa mai một hồi lâu
Nhưng khi nghe nàng không ngừng lải nhải như vậy, hắn luôn cảm thấy hình ảnh này trùng khớp với bóng dáng trong trí nhớ
Hình như cũng từng có người chê bai hắn như vậy
..
Đêm hôm đó, Tống Anh cho hắn ngủ ở phòng dành cho khách
Bên ngoài đều biết bọn họ là phu thê nên cũng không cần quá kiêng dè
Hoắc Triệu Uyên không về phủ đệ của mình, còn hai vị thần tiên kia đã lật tung toàn bộ nhà kho của Hoắc Triệu Uyên lên mà vẫn không tìm được công pháp tu luyện kia
Trên trời có thuật dự đoán, từ rất nhiều năm trước đã đoán được vật ấy có ích nên đã đưa nó tới Hoắc gia
Dự đoán lúc đó cũng không thể cho biết sự kiện chính xác sẽ xảy ra sau này, nhưng theo hướng phát triển bình thường thì thứ này giúp cho Hoắc Triệu Uyên tu luyện trừ yêu sau khi phát hiện Cố Minh Bảo là yêu vật
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Bây giờ mà không có thứ này thì làm sao tu luyện được
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Năng lực của hai vị thần tiên này cũng không cao, lại đang ở nhân gian nên bị áp chế sức mạnh, bọn họ đương nhiên không phát hiện ra Hoắc Triệu Uyên đã bắt đầu tu luyện
Hai vị thần tiên ủ rũ cụp đuôi
Sáng sớm hôm sau, Tống Anh túm Hoắc Triệu Uyên và cả Cố Minh Bảo đi đến thôn trang tìm Tống Tuân. (App TYT)
Khi đến nơi, Tống Anh phát hiện các tiểu yêu quái nhà mình đã ngoan ngoãn biến thành hình người đứng trong sân
“Các ngươi đứng ở đây làm gì?” Tống Anh cau mày
“Chủ nhân, ca ca của người ở lì trong phòng suốt một đêm không chịu đi ra, cơm tối cũng không ăn, muốn giúp bọn ta vẽ tranh cũng chưa vẽ xong
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Đúng rồi, hôm qua còn ngất xỉu...” Có một yêu quái hơi hiểu chuyện lập tức đứng ra trả lời
Tống Anh thở dài: “Các ngươi giải tán hết đi, mấy ngày nay đã vất vả rồi
Lát nữa ta bảo Hoàng Diện tới đây dạy nguyên tắc cho các ngươi.” Tống Anh nói
Nàng không nên vội vã kiếm tiền mà xem nhẹ vấn đề dạy dỗ nhóm tiểu yêu quái này
Tống Anh nói xong, nhóm tiểu yêu quái lập tức giải tán
Tống Anh gõ cửa
Không có tiếng động
“Ca
Là muội đây.” Tống Anh nói lớn tiếng
Nàng vừa nói vậy, chỉ chốc lát sau, đột nhiên có người thất tha thất thểu vọt ra, mở cửa nói: “A, A Anh, có, có yêu quái, rất nhiều yêu quái...”
“Không có
Ca, huynh nhìn lầm rồi!Làm gì có yêu quái đâu!” Tống Anh lập tức nói
Cố Minh Bảo nhìn Tống Tuân bằng ánh mắt đồng tình: “Tống Đại ca, chỉ mới một ngày không gặp, sao ngươi lại thành ra thế này?”
Tóc tai lộn xộn như ổ gà, quần áo trên người cũng nhàu nhĩ, râu lún phún, hai mắt đỏ quạch, bọng mắt thâm đen, sắc mặt tái nhợt, trông cực kỳ tiều tụy
Trước đây khi Tống Tuân đi thi, nàng ấy còn đứng đằng xa nhìn
Lúc hắn bước ra khỏi trường thi cũng không tới mức như vậy mà
Sau khi nghe thấy giọng nói của Cố Minh Bảo, Tống Tuân hơi hoảng loạn, nhưng phát hiện ánh mắt của Cố Minh Bảo vẫn dịu dàng như mọi khi thì mới đỡ hơn một chút
“Muội muội, huynh thật sự nhìn thấy yêu quái...” Tống Tuân lại chỉ vào Hoắc Triệu Uyên, “Không tin thì muội hỏi Hoắc Vương gia đi!”
Hoắc Triệu Uyên mấp máy môi, bất lương nói: “Vì sao phải hỏi ta
Hôm qua ta không tới đây mà.”
“...” Tống Anh nheo mắt, lườm hắn một cái
Nói như vậy chẳng phải sẽ khiến ca ca nàng bị rối loạn thần kinh sao?
Quả nhiên, Tống Tuân ngơ ngác: “Không đúng
Hôm qua rõ ràng ta có nói chuyện với ngươi, lúc ấy ta còn vẽ tranh...”
Hoắc Triệu Uyên bị Tống Anh lườm đến bất đắc dĩ, đành phải sửa lại: “À, ta nhất thời quên mất
Hôm qua ta có tới, sau đó trò chuyện với ngươi một lát
Lúc ấy tinh thần của ngươi không được tốt lắm, có lẽ đã xuất hiện ảo giác.”
“Ảo giác?” Tống Tuân lắc lắc đầu
Có ảo giác chân thật đến vậy sao
“Ta, ta cảm thấy đó là không phải ảo giác..
Muội muội, những người đó rất bất thường
Muội không thể giữ bọn họ lại được
Lỡ như bọn họ ăn thịt người thì phải làm sao?!” Tống Tuân nói tiếp.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.