Đáng thương cho Tống Tuân vốn là một người đọc sách nghiêm chỉnh, bây giờ sắp bị hoảng loạn đến phát điên rồi Tống Anh đã bao giờ nhìn thấy hắn như vậy đâu Nàng lập tức cảm thấy đau lòng không thôi Nuôi ca ca trăm năm, có chín mươi chín nỗi lo* Sao Hoắc Triệu Uyên lại không hiểu cho tấm lòng muội muội của nàng chứ Vậy mà lại làm ra chuyện xấu xa cỡ này * Câu gốc là Nuôi con trăm năm, có chín mươi chín nỗi lo
“Ca, những chuyện này để sau hẵng nói Bây giờ huynh đi ngủ một giấc trước, có được không?” Tống Anh nói Tống Tuân vội vàng lắc đầu: “Thật sự có yêu quái mà Huynh không bị điên!”
Hắn rất kiên định [ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn] Hắn biết lời mình nói cực kỳ không đáng tin Nếu là gặp phải yêu quái ở chỗ khác thì hắn có thể không nói Nhưng chỗ này là thôn trang của Tống Anh, Tống Anh thường xuyên tới đây Nếu hắn vẫn không mở miệng thì sau này rất có thể yêu quái sẽ ăn luôn Tống Anh Nhất định phải khiến bọn họ xem trọng chuyện này Thiên hạ này không bình thường, có yêu quái Tống Anh rối rắm trong lòng [ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn] Đúng lúc này, Hoắc Triệu Uyên đột nhiên xuống tay, “cạch” một tiếng lên gáy Tống Tuân Tống Tuân lập tức hôn mê bất tỉnh Tống Anh trợn to mắt, còn Hoắc Triệu Uyên lại tỏ ra hiên ngang lẫm liệt: “Ngươi xem, hắn ngủ rồi.” (App TYT)
“...” Cố Minh Bảo lập tức lùi về sau May mà.. không gả cho Hoắc Vương gia này Tống tỷ tỷ của nàng ấy thật đáng thương Gặp phải nam tử thẳng thắn, không quanh co lòng vòng như vậy, cuộc sống nhất định vô cùng khổ sở nhỉ? “Cũng phải.” Sau khi ngạc nhiên trong nháy mắt, Tống Anh lại gật đầu, “Hoắc đại nhân, ngươi trông chừng ca ca ta ngủ Ta sợ lát nữa hắn tỉnh lại sẽ phát cáu.”
Hoắc Triệu Uyên gật đầu “Tống tỷ tỷ, sao Tống Đại ca luôn nói rằng có yêu quái vậy?” Cố Minh Bảo cảm thấy khó hiểu Trước đó, nàng ấy còn tưởng rằng Tống Tuân là yêu quái, không ngờ Tống Tuân lại sợ hãi đến mức này Như vậy xem ra là nàng ấy nghĩ nhiều rồi, chắc hẳn chuyện hôm đó thật sự do một đại hiệp làm “Có lẽ do mấy ngày trước quá áp lực thôi.” Tống Anh thở dài “Cũng phải Tống Đại ca còn trẻ như vậy mà đã có tiền đồ như thế, chắc chắn sự nỗ lực trước đây không tầm thường.” Cố Minh Bảo gật đầu, “Tống tỷ tỷ, ngươi nhất định phải quan tâm hắn nhiều hơn Trước đây ta từng nghe nói có người thi đậu cao trung nhưng sau đó lại.. phát điên.”
Nàng ấy nghĩ, nhất định là Tống Tuân đã xem việc thi đậu Tiến sĩ làm mục tiêu của cuộc đời, bây giờ đột nhiên thực hiện được nên không biết sau này phải làm gì mới dẫn tới việc xuất hiện ảo giác Chẳng qua là căn bệnh này tới quá đột ngột, trước đó vẫn rất ổn mà “Ta hiểu.” Tống Anh liên tục gật đầu, “Sáng sớm đã phải chạy tới đây, ngươi cũng vất vả rồi Đi ăn chút gì đó trước nhé?”
Cố Minh Bảo lập tức đáp lời, đi đến nhà bếp tìm thức ăn Tống Anh lập tức đi vào phòng mình, đóng cửa lại rồi tiến vào không gian “Thập Doanh, tình hình của ca ca ta không ổn lắm.” Tống Anh nói “Vậy.. để ta đi thử xem sao?” Thập Doanh hỏi một tiếng [ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn] “Không được hù dọa hắn Phải dùng tình cảm và lý lẽ để thuyết phục, giải thích với hắn vì sao hôm đó ngươi ăn thịt người Nếu có thể thì hãy lừa hắn, nói rằng hôm đó ngươi nuốt người vào bụng nhưng trên thực tế, sau khi nuốt vào, bọn họ không bị tiêu hóa...”
Tống Anh cũng không bịa nổi nữa: “Ngươi cứ xem thế nào mà làm đi Tóm lại, ta không muốn hắn mất hồn mất vía nữa.”
“Được, ta nhất định sẽ làm theo lời của Đại tỷ!” Thập Doanh lập tức đáp lời, “Nhưng mà lão đại, sau khi ta nhập vào cơ thể con người thì yêu khí sẽ mạnh hơn một chút Hôm đó, thời gian ta xuất hiện rất ngắn, chỉ lóe lên một chốc nên không sao Nhưng nếu thời gian dài hơn thì ta lo sẽ có thần tiên tới gây phiền toái cho ta.”
“Ngươi không cần lo lắng chuyện này.” Tống Anh cười cười Nếu Hoắc Triệu Uyên dám động thủ, nàng cũng sẽ trói hắn lại, nhốt cả đời trong không gian, đừng hòng đi ra ngoài!