Tống Tuân sửng sốt, cảm thấy hơi khó hiểu “Đại tiên.. muốn ta làm gì?” Tống Tuân nơm nớp lo sợ, đưa ra đề nghị hấp dẫn như thế, yêu cầu nhất định không đơn giản đúng không Tống Tuân suy nghĩ miên man, thậm chí còn nghĩ, hay là yêu quái này nhìn trúng tiềm lực của hắn, muốn hắn vào triều đình cướp khí vận của hoàng gia Nhưng bây giờ, hắn chỉ là một Thứ cát sĩ nhỏ bé, hoàn toàn không có năng lực đó mà “Yên tâm, ta chỉ cảm thấy con người ngươi rất thú vị mà thôi, vậy nên sẽ không để ngươi làm chuyện quá khó khăn.” Thập Doanh cười cười, “Chuyện ta muốn ngươi làm rất đơn giản Ngươi phải vẽ tranh cho những yêu quái ở nhà ngươi Chúng nó muốn vẽ thế nào thì ngươi phải vẽ cho bọn chúng thế nấy Không chỉ như vậy.. ngươi phải cùng ăn cùng ngủ với yêu quái liên tục một tháng Có dám không?”
“...” Tống Tuân chỉ cảm thấy trước mắt tối sầm lại Cùng ăn cùng ngủ với yêu quái Hắn thật sự không dám Nhưng.. “Có phải chỉ cần ta làm được thì đại tiên sẽ không làm hại người nhà của ta không?” Tống Tuân hỏi “Đó là đương nhiên Ta là đại yêu quái, không hề giống những tiểu yêu quái ở nhà ngươi [ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn] Ta nói chuyện giữ lời, tuyệt đối sẽ không lừa gạt người khác Còn nữa, không cho phép ngươi làm hại những yêu quái đó, phải đối xử với bọn chúng thật tốt Một tháng sau, ta sẽ hỏi chúng nó Nếu chúng nó nói ngươi tốt thì xem như ngươi qua được cửa ải này Nhưng nếu bọn chúng nói ngươi không tốt.. chậc chậc...” Thập Doanh nở nụ cười u ám Tống Tuân siết chặt tay, cuối cùng gật đầu thật mạnh Tuy rằng rất khó, nhưng.. không thể để người nhà bị yêu quái ăn sạch được “Nhưng nếu những yêu quái đó làm hại ta thì sao?” Tống Tuân lấy hết can đảm hỏi một câu. (App TYT)
“Ngươi yên tâm, chúng nó sẽ không làm vậy.” Thập Doanh quả quyết, “Sau khi trở về, nếu có người hỏi ngươi rằng Cố Minh Bảo đã nói gì với ngươi thì ngươi sẽ trả lời thế nào?”
“Đương nhiên là.. thảo luận về.. thơ từ ca phú.” Đầu óc của Tống Tuân cũng rất nhanh nhạy “Không sai.” Thập Doanh rất hài lòng, “Sau này có cơ hội, ta sẽ còn tới nữa Ngươi phải cẩn thận một chút Nếu còn để ta nhìn thấy ngươi không có tiền đồ như lúc nãy thì ngươi chính là phế vật Phế vật tồn tại trên đời này chính là lãng phí lương thực Ta sẽ giúp ngươi chuyển thế đầu thai làm lại từ đầu!”
“...” Tống Tuân rầu rĩ gật đầu “Tốt lắm Ngắm cảnh đi!” Thập Doanh cười cười, “Ngươi là người đọc sách, am hiểu thơ từ ca phú nhất Hay là ngẫu hứng làm một bài thơ cho ta nghe thử đi.”
“...”
Tống Tuân cũng không biết bản thân mình làm cách nào mà chịu đựng được, dù sao thì từ đầu tới cuối, hắn vẫn luôn rất cẩn thận, không dám thả lỏng chút xíu nào Nhưng với trạng thái bây giờ của hắn thì sao có thể sáng tác được câu thơ gì hay ho chứ May mà tuy yêu quái này hiểu chữ nghĩa nhưng thích thô tục, thơ văn gì cũng đều gật đầu tán thưởng Lúc thi Đình trước đây, hắn cũng chưa từng căng thẳng như thế “Ta phải đi rồi Nếu sau này thấy ta thì không được gọi ta là “đại tiên” nữa Ta ghét nhất là thần tiên Ta tên Thập Doanh Tên dễ nghe như vậy chính là để các ngươi gọi to mà chiêm ngưỡng nhiều hơn đấy Như thế mà cũng không hiểu, uổng công ngươi là người đọc sách!” Thập Doanh nói xong thì nhìn thẳng vào Tống Tuân Ngay sau đó, một luồng sáng bay ra khỏi cơ thể Cố Minh Bảo Cố Minh Bảo lại lập tức ngất xỉu dưới đất Sắc mặt của Tống Tuân cứng đờ Chuyện, chuyện này phải giải thích thế nào đây Cố Minh Bảo mơ mơ màng màng tỉnh lại Sau khi nhìn thấy Tống Tuân, nàng ấy hơi sửng sốt, sau đó.. “Hình như lúc nãy ta mời Tống Đại ca tới đây hái hoa phải không?” Cố Minh Bảo hỏi Tống Tuân lập tức gật đầu [ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn] Cố Minh Bảo từ dưới đất đứng dậy, sau đó hơi mỉm cười: “Hoa ở bên đó [ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn] Tống Đại ca, ngươi đi hái giúp ta nhé Cảm ơn ngươi.”
Tuy rằng nàng ấy cảm thấy rất kỳ lạ nhưng ý thức của nàng ấy khẳng định rằng chính nàng ấy đã mời Tống Tuân tới đây.