Dựa Vào Làm Ruộng, Ta Có Gia Tài Bạc Triệu

Chương 899: Không còn tính nữa





Thật ra, Tống Anh luôn muốn giấu giếm Tống Tuân cả đời, thậm chí không lâu trước đó, nàng vẫn nghĩ như vậy
Nhưng mấy ngày nay thấy Tống Tuân sống chung hòa thuận với nhóm tiểu yêu quái, nàng cảm thấy có lẽ mình không cần vất vả che giấu như vậy
Đương nhiên, nàng chỉ nói mình quen biết yêu quái chứ không nói bản thân là đại yêu quái
Giờ phút này, Tống Anh nói tiếp: “Chẳng qua là muội gặp được cơ duyên, trời sinh khá thân thiện với yêu quái nên mới có thể hấp dẫn yêu quái tới đây
Ban đầu muội cũng vô cùng bàng hoàng và sợ hãi về chuyện này, nhưng dần dần đã thích ứng được
Hơn nữa, những yêu quái này chưa bao giờ làm hại muội
Cứ ở chung với nhau nên sinh ra mấy phần tình cảm.”
“Huynh còn nhớ Ngưu Đại Lực không
Bây giờ nàng vẫn còn ở trong thôn giúp đỡ nhà chúng ta làm ruộng
Ca ca nghĩ xem, một tiểu nữ tử tay trói gà không chặt như ta làm sao có thể cày được nhiều ruộng đất như vậy chứ
Còn Ngưu Đại Lực là một con trâu tinh nên lợi hại hơn rất nhiều
Muội trả công cho nàng, nàng giúp muội làm việc, còn dễ dùng hơn người bình thường nhiều.” Tống Anh nói tiếp
“...” Tống Tuân ngẩn ngơ
Hình như đúng là như vậy
Từ khi có Ngưu Đại Lực, đồng ruộng của muội muội đã có người cày cấy, không cần phải lo lắng nữa
“Nhưng mà chuyện này quá khủng khiếp
Yêu quái bình thường thì có lẽ không sao, nhưng Thập Doanh kia...” Tống Tuân nhớ tới thì lập tức cảm thấy kinh hồn bạt vía, “Nàng ta sẽ ăn thịt người, hơn nữa, dáng vẻ của nàng ta cũng không giống yêu quái bình thường...”
“Ca ca chớ sợ, Thập Doanh chỉ là do đóng cửa quá lâu nên chưa hiểu việc đời, không biết rằng không được ăn thịt người
Chuyện nàng làm sai hôm đó, muội đã răn dạy nàng rồi
Nàng cũng đã hứa với muội về sau sẽ nghiêm túc học tập nguyên tắc của con người, kiên quyết không dùng bạo lực.” Tống Anh nghiêm trang, “Huynh cứ yên tâm đi đi
Nếu Thập Doanh có tới, muội sẽ đích thân giải thích với nàng.” (App TYT)
“Nếu nàng tức giận, có khi nào sẽ ăn thịt muội không...” Tống Tuân cau mày
“Không thể nào
Cho dù Thập Doanh có giết chết chính bản thân nàng ấy thì cũng không thể nào làm hại muội
Hơn nữa, nàng thật sự không xấu xa như huynh nghĩ đâu
Nếu nàng thật sự là kẻ khát máu thích giết chóc thì huynh còn có thể sống đến tận bây giờ sao
Chẳng qua là nàng ham chơi, thích trêu chọc huynh mà thôi.” Tống Anh nói
Nghe như vậy, Tống Tuân mới thở phào nhẹ nhõm
Nghĩ kỹ lại thì hình như thật sự là vậy
Hơn nữa, Thập Doanh đã rất nhiều lần nói rằng phải giữ bí mật với Tống Anh, nhìn có vẻ hơi kiêng kỵ và tôn trọng Tống Anh
Nhưng nghĩ đến chuyện muội muội của mình nuôi yêu quái thì trong lòng hắn vẫn vô cùng kích động
“Yêu quái khó khống chế, nếu nuôi nhiều hơn..
lỡ như bị phản phệ...” Tống Tuân ngập ngừng nói nhỏ
“Trên đời này không có nhiều yêu quái như vậy đâu, chỉ có một ít ở thôn trang này thôi
Ngoại trừ Thập Doanh thì những yêu quái khác đều là tiểu yêu không có nhiều bản lĩnh
Hơn nữa, nếu muội đã dám nuôi thì đương nhiên có cách khắc chế
Ca ca cứ việc yên tâm.” Tống Anh nói
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Tống Tuân gật đầu, hắn cẩn thận quan sát phản ứng của Tống Anh, trông không giống như đang nói dối
Tống Anh sợ Tống Tuân không tin nên lát sau thẳng thắn gọi Thập Doanh ra, làm trò trước mặt Tống Tuân
Có Tống Anh ở đây, Thập Doanh ngoan ngoãn hơn nhiều, thậm chí còn ngoan ngoãn đến mức không khác gì Cố Minh Bảo
“Được rồi, ngươi yên tâm đi
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Những lời ta nói trước đây..
không còn tính nữa.” Thập Doanh hừ một tiếng
Nếu không phải ngữ điệu hơi khác biệt thì có lẽ Tống Tuân đã cho rằng nàng ấy là Cố Minh Bảo
Sau khi Thập Doanh đảm bảo, Tống Tuân mới yên tâm rời đi
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
“Lão đại, ca ca người đúng là nhát gan, nhưng mà ta huấn luyện hắn mấy ngày, chẳng phải đã tốt hơn rồi sao
Người nhìn đi, người cũng không dám nói với hắn bản thân mình là yêu quái, đáng thương biết bao?!” Hắn vừa đi, Thập Doanh đã nói
“Ngươi cho rằng ca ca ta là đồ ngốc sao
Ta đã nói tới mức này, trong lòng hắn cũng đã có suy đoán rồi
Chẳng qua ta không nói thẳng nên hắn mới không hỏi nhiều, duy trì vẻ bình tĩnh bề ngoài mà thôi.” Tống Anh thở dài, không biết bản thân mình làm như vậy có đúng không nữa. 

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.