Dựa Vào Làm Ruộng, Ta Có Gia Tài Bạc Triệu

Chương 901: Quái vật





Tống Anh nghe thấy lời Thập Doanh nói thì vô cùng ngạc nhiên
“Ngươi nói trước đây Thương Vi thần quân ái mộ ta ư
Hai bọn ta có quen biết sao?” Tống Anh cảm thấy rất kỳ lạ
“Có quen, có quen, người quen cũ mà.” Thập Doanh vội vàng gật đầu, “Chẳng qua là trước đây người không thích chơi với hắn thôi
Con người hắn thật sự quá nhàm chán, hoàn toàn không biết cách khiến người ta vui vẻ, không thú vị như sư đệ của hắn nên người chỉ thỉnh thoảng phản ứng lại hắn, khuyên hắn nói nhiều hơn… còn về tình cảm thì hắn kém xa.”
“...” Tống Anh mấp máy môi, cảm thấy có hơi không thể tưởng tượng nổi
Trong đầu nàng hiện lên mấy bóng dáng, dường như thật sự có chuyện như vậy
Sau khi tu luyện, trong đầu nàng lục tục hiện lên một vài hình ảnh, nhưng hơn phân nửa là phong cảnh, có lẽ là Yêu giới trước đây
Còn về con người thì thật ra không xuất hiện được mấy lần, cho dù có xuất hiện thì cũng chỉ là bóng dáng mờ ảo, không nhìn thấy rõ
“Mẫn Khổ kiếm..
Cái tên này hình như hơi quen...” Tống Anh xoa ấn đường
“Người từng có một bộ yêu cốt
Người khác với yêu quái bọn ta
Người thành yêu từ linh khí, thân có âm dương hòa hợp với ngũ hành nên yêu linh của người không có thực thể, muốn che giấu hơi thở càng dễ như trở bàn tay, hóa yêu hay hóa thành người chỉ cần một ít tu vi mà thôi
Mấy năm trước, người ngưỡng mộ sự dũng mãnh của loài rồng nên đã bỏ ra rất nhiều thời gian để chế tạo một bộ yêu cốt của rồng bay
Sau khi dùng bộ yêu cốt này được mấy năm, người đúc nó thành một thanh kiếm...”
Thập Doanh nhớ tới năm tháng tĩnh lặng đó còn cảm thấy thú vị
Yêu Đế chỉ nhìn trúng sự dũng mãnh và tiêu sái của rồng, lại quên mất rồng có tính dâm đãng
Mặc dù tính cách của Yêu Đế hơi lãnh đạm, không trọng sắc dục, nhưng thỉnh thoảng cũng sẽ nhìn chằm chằm những nam nhân tuấn tú
Vì vậy, chịu đựng được mấy năm, nàng không muốn bộ yêu cốt này nữa
Tạo yêu cốt không hề dễ dàng, rời khỏi yêu cốt cũng rất tốn sức, tóm lại là phải chết một lần mới được
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Nhất là khi rồng là loài vật mạnh mẽ, nỗi đau phải chịu khi tự sát không hề bình thường
Vì vậy, sau khi thoát khỏi thân rồng, Yêu Đế cảm thấy bản thân làm rồng quá khổ
Thế là nàng phá yêu cốt này ra, làm thành một thanh kiếm, sau này thường xuyên ngắm nhìn để ngăn cản bản thân giẫm lên vết xe đổ lần nữa
Còn đặt tên cho nó là Mẫn Khổ kiếm
“Mẫn Khổ kiếm
Xem ra năm đó ta cũng là một yêu quái có tâm địa lương thiện, vô cùng tốt đẹp
Không cần ngươi nói thì ta cũng biết nhất định là ta thấy thiên hạ có quá nhiều người đau khổ nên mới có giác ngộ này!” Tống Anh quả quyết
“Đúng vậy
Năm đó người cũng nói với người khác như vậy.” Thập Doanh sửng sốt, sau đó cong môi cười
Nói hươu nói vượn vĩnh viễn là tật xấu không sửa được của lão đại
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
“Quả nhiên là thế.” Tống Anh hài lòng gật đầu
Tiếc rằng Hoắc Triệu Uyên không có ở đây, nếu không thì nàng còn có thể ôn lại chuyện cũ với hắn, tâm sự xem năm đó hắn làm sao mà không được ưa thích
..
Giờ phút này, Tống Tuân vừa rời đi, nhóm tiểu yêu quái ở thôn trang còn buồn bã một phen, cảm thấy không có ai chơi với bọn họ nữa
Thật ra, Tống Anh không hề cảm thấy nhàm chán
Nàng giống những tiểu cô nương bình thường khác, thích chơi mấy trò chơi nhỏ cùng Cố Minh Bảo, chẳng hạn như cầm kỳ thi họa
“Ting!” Thêm một tiếng vang lên
Cố Minh Bảo đưa hai tay lên chống cằm, vẻ mặt tuyệt vọng: “Rõ ràng ngươi biết đàn, vì sao ban đầu đang đàn rất hay mà một lúc sau lại nghe như đang đánh nhau vậy?”
Thêu thùa cũng thế
Kỹ thuật của Tống Anh vô cùng tốt, nếu thêu nghiêm chỉnh thì thậm chí cũng có thể xưng là đại sư
Nhưng nàng chỉ có hứng thú lúc đầu, một hồi sau sẽ trở nên bất thường, lúc thì thêu củ cải, khi thì thêu cục đá, có khi còn múa kim thêu ra quái vật đáng sợ có mười cái đầu
Những thứ nàng thêu, đẹp thì đẹp, nhưng không thể lấy ra dùng mà?
Nữ tử bình thường đều thêu hoa cỏ lá cây, thậm chí là kinh Phật… khi ra ngoài cũng tiện giao lưu một phen
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Nếu người khác nhìn thấy mấy thứ Tống Anh thêu thì e rằng sẽ bị dọa sợ đến mức xoay người bỏ chạy.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.