Giờ phút này, Cố Minh Bảo chỉ cảm thấy cực kỳ đáng tiếc “Tống tỷ tỷ, ngươi có biết nếu ngươi tĩnh tâm thêu ra một thứ có thể đem ra cho người khác xem thì có thể mang đi bán với giá trăm ngàn lượng bạc không Còn việc đánh đàn này nữa, nếu ngươi nghiêm túc đàn một khúc thì ắt sẽ có rất nhiều người tán thưởng, danh tiếng sẽ lan xa ngay lập tức.” Biết Tống Anh mê tiền, Cố Minh Bảo thử dùng tiền bạc để khuyên nhủ “Không, dễ buồn ngủ lắm Ngươi xem, khúc nhạc của ta thú vị biết bao nhiêu?” Tống Anh lắc đầu, vô cùng tự tin về bản thân mình [ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn] Mí mắt của Cố Minh Bảo giật giật: “Đúng là thú vị Chim chóc trên trời đều bị ngươi dọa cho bay hết rồi.”
“Sai rồi [ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn] Rõ ràng bây giờ có nhiều chim hơn lúc nãy Ngươi xem, chúng nó cũng cảm thấy ta đàn dễ nghe, đều bay tới bay lui nhảy múa kia kìa!” Tống Anh trợn mắt nói dối Cố Minh Bảo nhìn lên trời, thở dài Chim chóc.. [ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn] đúng là nhiều hơn trước một chút, có thể là do thời tiết ấm lên, ở đây nhiều cây cối nên mới bay tới đây xây tổ “Ngươi cứ ở thôn trang của ta mãi, ca ca ngươi không sốt ruột sao?” Tống Anh đột nhiên chuyển sang hỏi chuyện khác Cố Minh Bảo chính là cô nương đã đến tuổi xuất giá, đáng lẽ lúc này phải ra ngoài giao tiếp nhiều hơn, để những người quyền thế và giàu có ở kinh thành gặp mặt mấy lần, nhưng bây giờ, nàng ấy lại suốt ngày ở thôn trang của nàng, đuổi cũng không chịu đi Người nhà Trung Quốc Công có thể yên tâm sao Cố Minh Bảo ngượng ngùng: “Không muốn về nhà.”
Nàng ấy chỉ ước có thể ở lại thôn trang này với Tống Anh, cả đời tự do tự tại Xuất giá có gì thú vị chứ Tống Anh cảm thấy bản thân đã dạy hư Cố Minh Bảo nên hơi băn khoăn, nghĩ rằng có cần gửi thêm ít lương thực tới phủ Trung Quốc Công để bày tỏ sự áy náy của mình hay không Nhưng Tống Anh vừa mới trò chuyện với Cố Minh Bảo thì bên ngoài đã có người đến đón người Cố Minh Sơ nhìn thoáng qua Tống Anh, ký ức cắt lông dê đáng sợ vẫn còn nguyên vẹn như vừa xảy ra Hắn lùi về sau một bước: “Hoắc Vương phi, ta tới đón muội muội về nhà.. Ngoài ra… ta có chuyện này muốn nói với người.”
Tống Anh sửng sốt: “Nói với ta?”
Không nhầm đấy chứ “Đúng vậy.” Cố Minh Sơ hơi do dự nhưng cuối cùng vẫn nói: “Trên triều.. có người vạch tội Hoắc Vương gia Ta nghĩ có lẽ người vẫn chưa biết chuyện này.”
“Vạch tội Hoắc Triệu Uyên Vì sao?” Tống Anh nói “Vạch tội hắn nuôi dưỡng yêu vật, ý đồ lật đổ triều cương.” Cố Minh Sơ đáp Tống Anh nghe vậy thì sắc mặt hơi thay đổi Chuyện nàng nuôi yêu quái bị bại lộ rồi sao Hoắc Triệu Uyên còn gánh tội thay nàng Chắc hẳn không phải đâu Các yêu quái của nàng đều rất ngoan ngoãn, mấy yêu quái thả ra ngoài chưa bao giờ biến thành hình người trước mặt người khác “Nuôi yêu quái ư? Hoàng thượng có thể tin chuyện hoang đường như vậy sao?!” Cố Minh Bảo lập tức nói “Ban đầu, đúng là Hoàng thượng không tin chuyện này, nhưng Đại hoàng tử dâng chứng cứ lên trước mặt Hoàng thượng nên Hoàng thượng không thể không tin.” Cố Minh Sơ nói tiếp, “Trước đây, ở thành Dung từng xuất hiện một con hồ ly tinh Chắc hẳn Hoắc Vương phi vẫn còn nhớ đúng không?”
Tống Anh gật đầu “Chính là chuyện về con hồ ly tinh kia Trước đây, Hoắc Vương gia đích thân xử lý hồ ly tinh, việc này vốn dĩ không hợp với lẽ thường Lúc ấy có rất nhiều người lấy việc này để nhằm vào Hoắc Vương gia nhưng đều bị Hoàng thượng đè xuống Lần này, hồ ly tinh kia đột nhiên xuất hiện, hơn nữa còn bị một cao tăng bắt lại, Đại hoàng tử đích thân đưa hồ ly tinh tới trước mặt Hoàng thượng.”
“Nói ra cũng vô cùng quỷ dị, con hồ ly tinh kia lại biết nói tiếng người Không chỉ như thế, nó còn có thể biến thành con người Lúc Hoàng thượng hỏi chuyện, nó thừa nhận bản thân được Hoắc Vương gia thả đi, ngoài ra còn nói thời gian qua, Hoắc Vương gia luôn nuôi dưỡng nó trong phủ, dạy dỗ nó để đợi đến ngày dâng nó vào cung...”