Dựa Vào Làm Ruộng, Ta Có Gia Tài Bạc Triệu

Chương 908: Nữ nhân vô tội





Thẩm Thanh Lạc sợ hãi, khuôn mặt nhỏ trắng bệch, giọng nói không nhịn được mà run run
“Chắc hẳn Thẩm cô nương biết cách liên lạc với Đại hoàng tử đúng không?” Người của Hoắc Triệu Uyên nói thẳng, vừa dứt lời thì lập tức bổ sung thêm, “Thẩm cô nương, bây giờ ngươi đang ở trong tay bọn ta, đừng hòng giở trò
Nếu ngươi không thành thật thì ngày mai kinh thành sẽ có thêm một cỗ thi thể, không ai điều tra ra được hung thủ đâu.”
Toàn thân Thẩm Thanh Lạc run rẩy: “Ta, ta và Đại hoàng tử không thân...”
“Không thân
Ha ha, Thẩm cô nương, ngươi thật sự xem bọn ta là đứa trẻ ba tuổi sao
Thẩm cô nương lớn lên trong cung từ nhỏ
Tại hạ điều tra được, có một năm Đại hoàng tử bị phạt, Thẩm cô nương là công chúa đã đích thân đến thăm, vì vậy, Đại hoàng tử thật lòng cảm kích ngươi
Mỗi lần đến sinh thần của cô nương, Đại hoàng tử luôn chuẩn bị một món quà độc đáo
Nhiều năm như vậy, chưa bao giờ thay đổi.”
Nghe thấy chuyện này, hai mắt của Thẩm Thanh Lạc đỏ bừng, thật sự bị dọa sợ
“Rốt, rốt cuộc các ngươi muốn làm gì...” Thẩm Thanh Lạc kinh hoảng nói
“Cần gì phải giả ngu chứ
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Có thể khiến Đại hoàng tử ra tay đối phó Hoắc Vương gia, ngoại trừ Thẩm Thanh Lạc ngươi thì e rằng không còn ai khác
Bây giờ Vương gia nhà ta đang ở trong đại lao, Thẩm cô nương cũng không bày tỏ gì sao?”
“Không, không phải ta...” Thẩm Thanh Lạc hoảng loạn
Người của Hoắc Triệu Uyên lập tức lấy cái kẹp ra, quơ quơ trước mắt Thẩm Thanh Lạc: “Thẩm cô nương, bọn ta cũng muốn khách khí với người một chút
Nếu người ngoan ngoãn khai ra, sau đó phối hợp với bọn ta thì xem như bỏ qua chuyện này, dù sao thì Vương gia của bọn ta cũng không nói muốn lấy mạng ngươi
Nhưng nếu ngươi nhất quyết không thừa nhận thì đừng trách bọn ta thay Vương gia nhà ta xả giận.”
Thẩm Thanh Lạc vừa nhìn thấy dụng cụ tra tấn thì làm gì còn cứng miệng được nữa
“Ta, ta chỉ than thở mấy câu với Đại hoàng tử mà thôi
Ta thật sự không biết Đại hoàng tử sẽ sai người làm như vậy...” Thẩm Thanh Lạc lập tức nói
Mấy ngày nay, nàng ta vẫn luôn bị nhốt trong nhà, phiền muộn không thôi
Sau đó, nàng ta tìm một cơ hội ra ngoài để gặp Đại hoàng tử
Nàng ta biết, trên đời này, người có thể giúp nàng ta chỉ có Vũ Vương
Không ngờ Vũ Vương lại nói với nàng ta rằng người hạ thuốc nàng ta ở dạ yến mừng năm mới có khả năng cao chính là Hoắc Triệu Uyên
Nàng ta thật sự rất tức giận, cũng rất không hiểu
Nàng ta si mê Hoắc Triệu Uyên như thế, phụ thân nàng ta còn là ân nhân cứu mạng của Hoắc Triệu Uyên, vì sao hắn phải tuyệt tình như vậy
Trong cơn tức giận, nàng ta chỉ nói mấy câu căm hận mà thôi
Thế nhưng Vũ Vương lại xem là thật, nàng ta có thể làm gì chứ?
“Ngươi viết một phong thư, để lại tín vật liên lạc với Vũ Vương.” Người của Hoắc Triệu Uyên lập tức ra lệnh
Thẩm Thanh Lạc run run rẩy rẩy gật đầu
Chỉ chốc lát sau, nàng ta giao ra khăn tay mang theo bên người và một phong thư đã viết xong
Nàng ta bị khiêng ra ngoài, hoàn toàn không mang theo thứ gì khác, may mà trên chiếc khăn này có tên huý của nàng ta, lá thư kia cũng chỉ có mình Vũ Vương có thể hiểu được nên cũng đủ để làm tin
Tuy rằng nàng ta đã viết thư và giao đồ ra nhưng bọn họ vẫn không thả người đi, vẫn nhốt nàng ta trong ngôi chùa bỏ hoang này, để lại mấy người trông coi
Những người còn lại thì mang phong thư này đi
Đêm hôm khuya khoắt, phong thư này được đưa tới tay Vũ Vương
Hắn ta đang ngủ ngon lành thì bị đánh thức, vừa mở phong thư được đưa tới ra xem thì sắc mặt đại biến
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Thẩm Thanh Lạc bị bắt đi rồi
Mà hắn ta còn không thể khua chiêng gióng trống điều tra
Nếu không, chuyện này sẽ bị truyền ra ngoài
Cho dù Thanh Lạc có trở về thì cũng sẽ trách hắn ta lỗ mãng
Sắc mặt của Vũ Vương âm trầm, hận không thể lập tức xử tử Hoắc Triệu Uyên
Hơn nửa đêm, hắn ta xông vào nhà lao
Nhìn Hoắc Triệu Uyên bên trong buồng giam, Vũ Vương lạnh lùng nói: “Ta đúng là đã xem thường ngươi
Không ngờ ngươi lại trút giận lên một nữ nhân vô tội!” 

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.