Tống Anh cũng hiểu, thần tiên cao cao tại thượng, để có thể thể hiện loại cảm giác không giống người thường này, đương nhiên phải nâng tiêu chuẩn lên cao một chút Nàng có ấn tượng mơ hồ rằng vào thời thượng cổ, con người muốn thành tiên không khó như vậy Nếu có tư chất và cơ duyên thành tiên thì vẫn có thể tìm kiếm sự trường sinh Không nói đến chuyện cầu tiên vấn đạo này nữa, yêu phi tiền triều kia.. Tống Anh cũng cảm thấy đối phương thật đáng thương Tuy rằng là Lạc Chân chuyển thế nhưng yêu linh của Lạc Chân vẫn luôn ngủ say, phi tử kia cũng xem như người vô tội nhưng lại bị tiêu diệt như vậy Nàng từng nghiên cứu lịch sử của tiền triều, phi tử kia thật sự chưa từng làm chuyện nào ức hiếp người khác Cứ nhìn Cố Minh Bảo là biết Cố Minh Bảo không có yêu linh chính là một tiểu cô nương ngây thơ, đơn thuần, nào có làm chuyện gì ác Thần tiên trừ yêu là vì nghĩ cho danh tiếng của con người, Tống Anh cũng không thể nói gì hơn Nhưng nghĩ đến việc Thần giới đã từng làm chuyện này thì bây giờ có vẻ hơi dối trá Rốt cuộc là vì cứu vớt con người nên mới trừ yêu, hay là vì… tránh để Yêu tộc vùng dậy lần nữa Giờ phút này, Tống Anh nhìn hồ yêu, nói: “Ngày mai, ngươi lẻn vào đại nội hoàng cung, nói rõ ràng hết tất cả những gì vừa mới nói với hoàng đế Ngoài ra, phải nói thật chi tiết về chuyện cao tăng kia sai ngươi hại người trong những năm qua để tiện cho bọn họ điều tra.”
“Còn nữa, nếu hoàng đế hỏi ngươi vì sao lại thay đổi lời khai thì ngươi phải ngoan ngoãn trả lời, nói bản thân đã gặp ai, vì sao lại làm như thế.” Tống Anh nói tiếp “Vậy, vậy không phải sẽ khai ra người...”
“Không sai Chính là nói với hoàng đế rằng ta đã bảo ngươi làm như vậy.” Tống Anh gật đầu Nàng cảm thấy phải dứt khoát giải quyết chuyện này Nếu muốn thay đổi mệnh bàn thì phải kịp thời loại trừ hết tất cả nguy hiểm Nàng và Hoắc Triệu Uyên có thực lực, nếu thế thì sao còn phải giấu đầu lòi đuôi Thay vì lo lắng thần tiên lợi dụng hoàng tộc để gây chuyện, chi bằng uy hiếp hoàng đế trước, cho ông ta biết chuyện gì nên làm, chuyện gì không nên làm Nàng thật sự là một người thông minh Tống Anh cong môi cười Hồ ly tinh ngoan ngoãn đáp lời, đêm đó chui lỗ chó vào trong hoàng cung Làm một hồ ly tinh, nàng ta cũng có thân thủ nhanh nhẹn Ban ngày, hoàng đế đã nhận được tin tức, biết hồ ly tinh đã chạy trốn thì trong lòng khó yên Đó chính là hồ ly tinh, không phải người phàm Nếu ghi hận, thậm chí muốn cứu Hoắc Triệu Uyên thì sức người làm sao ngăn cản được Khi ông còn đang nghĩ ngợi thì một bóng trắng xông vào ngự thư phòng, sau đó hóa thành hình người, quỳ xuống: “Tiểu yêu tham kiến Hoàng thượng Hoàng thượng đừng sợ, ta tới để, ta tới để khai báo.”
“...” Mí mắt của hoàng đế giật giật Câu “Cứu giá!” nghẹn trong miệng không thốt ra Đương nhiên, mặc dù ông không mở miệng nhưng giờ phút này, thái giám, cung nữ trong ngự thư phòng đã vây quanh ông Không đợi hoàng đế lên tiếng, hồ ly tinh vội vàng làm theo lời Tống Anh dặn, ngoan ngoãn khai hết những chuyện bản thân đã làm mấy năm nay: “Hoàng thượng, tuy rằng vị cao tăng kia quả thực có chút năng lực nhưng lại là yêu tăng Ông ta đã ăn thịt mấy chục đứa trẻ và nữ tử Hoàng thượng tuyệt đối không được tin tưởng người này.”
“...” Hoàng đế nheo mắt Ông cảm thấy lời yêu quái này nói không đáng tin [ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn] Nhưng yêu quái này đã trốn đi mà còn quay lại thì thật sự hơi kỳ quái “Ngươi nói những lời này là để giải vây cho Võ Thần Vương sao?” Hoàng đế cũng không ngốc “Tiền bối nói.. [ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn] nói, nếu người cảm thấy như vậy thì nàng thật sự rất tức giận.. Nếu nàng tức giận thì có thể phải tới lý luận với người...” Hồ ly tinh vội vàng trả lời [ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn] “Tiền bối Ai?”
“Là Võ Thần Vương phi Nàng nói nếu người muốn gặp nàng thì cứ tuyên triệu.” Hồ ly tinh đáp.