Khởi Mộc nghẹn một bụng lửa Ngày đại chiến hôm ấy, vốn dĩ hắn cũng muốn đi, không ngờ lại bị Thiên Đế gọi tới đây, mở tiệc chiêu đãi, nói mấy chuyện râu ria Lề mà lề mề mãi, đến khi hắn ra khỏi chỗ Thiên Đế thì đại chiến đã kết thúc rồi Hỏi người khác mới biết được Phạn U dám giả mạo thành hắn để đánh lừa Yêu Đế A, chuyện lớn như vậy mà cũng không báo cho hắn một tiếng Bây giờ thua trận mới nhớ tới hắn, còn có mặt mũi phái hắn đi làm sứ giả ư Nếu Yêu Đế cho rằng hắn và Phạn U thông đồng với nhau thì với tính cách của Yêu Đế, hắn còn có thể sống yên ổn được nữa sao! Thấy Khởi Mộc thần quân giận dữ bỏ đi, những thần tiên khác bên trong Thần Điện đều trầm mặc, trong lòng hiểu rõ bây giờ Khởi Mộc vô cùng ấm ức Trong lòng Thiên Đế cũng rất bất đắc dĩ Chỉ đành trơ mắt nhìn Khởi Mộc phất tay áo rời đi Không bao lâu sau lại có tin tức Khởi Mộc thần quân dọn khỏi núi tiên, đi đến một chỗ tĩnh lặng Trong khi đó, ở Yêu giới, Phạn U bị chúng yêu vây quanh “Ngu xuẩn Không ngờ bây giờ lại xấu xí đến thế Ngươi nhìn Thương Vi người ta xem, khôi ngô tuấn tú, đĩnh đạc phong độ, rồi nhìn lại ngươi đi, chó nhà có tang, chật vật, vô dụng...” Thập Doanh ghét bỏ nhìn người nằm co quắp dưới đất, nhấc chân đá một cái Cái thứ chó má gì [ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn] Nếu không phải trước đây Yêu Đế cảm thấy y tuấn tú, cởi mở, phóng khoáng thì một kẻ như y có thể có chút quan hệ nào với Yêu giới sao Ngay cả cửa của Yêu giới cũng không thể tìm thấy Phạn U cảm nhận được thần lực trong cơ thể đã hoàn toàn tiêu tán, vẻ mặt đờ đẫn, nội tâm suy sụp Y mang thần thể, cho dù không có thần lực thì vẫn có thể sống rất lâu Nhưng đã không còn thần lực, y không còn là thần quân cao cao tại thượng được người người tôn kính nữa Huống chi bây giờ còn đang ở Yêu giới Thử Viêm lạnh lùng nhìn Phạn U, trong lòng cũng sinh ra cảm giác vui sướng [ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn] Trước đây, khi biết Lạc Chân đã ôm Phạn U cùng chết, thật ra trong lòng hắn còn hơi thất vọng Bởi vì Phạn U đã giẫm đạp tôn nghiêm của hắn nhiều năm như vậy mà không phải đền tội khiến hắn không có chỗ nào để trút hết oán hận Còn giờ phút này, tận mắt nhìn thấy dáng vẻ bi thảm, đáng thương của Phạn U, trong lòng hắn lập tức cân bằng lại Tống Anh ngồi trên cao, nhìn Phạn U bên dưới, cười tủm tỉm nói: “Ngươi cũng rất thông minh đấy, bản tôn cũng đã suýt nữa bị ngươi lừa rồi.”
May mà khó có thể tu luyện phân thân, nhất là phân thân có thực lực thì lại càng khó hơn, nếu không thì nàng đã không bắt được người này Đáy mắt Phạn U hiện lên mấy phần không chịu nổi, lạnh lùng cười: “Bây giờ bổn quân đã bị ngươi bắt, không có gì để nói Muốn chém muốn giết thế nào cũng được.”
“Ngươi vẫn còn tôn nghiêm nhỉ?” Tống Anh nở nụ cười châm chọc, “Nhưng bản tôn đã không còn là Chúc Huỳnh của trước đây nữa Bây giờ, trong mắt bản tôn, dáng vẻ kiêu ngạo này của ngươi cực kỳ ngu xuẩn Nếu ngươi thật sự có tôn nghiêm thì đã tự kết liễu mình từ lâu rồi Sao còn chờ bản tôn mở miệng nữa chứ?”
Tuy rằng y không còn thần lực, nhưng là thần tiên, nếu muốn chết thì không ai có thể ngăn cản được Mặc dù không có thần lực, nhưng lúc nào cũng có thể tự nổ tung giống như Lạc Chân, chẳng qua là không có sức sát thương mà thôi Bây giờ, y vẫn còn sống sờ sờ ở đây, chứng tỏ y vẫn chưa muốn chết Phạn U hoảng hốt “Ngươi thật sự không nhớ tới một chút tình nghĩa nào trước đây sao Khi đó, ba người chúng ta cùng uống rượu, cùng thưởng cảnh, còn từng đến biển Thương Sinh ngắm vạn linh trôi nổi dưới đáy biển Khi đó, rõ ràng ngươi đối xử với ta khác biệt, nhưng vì sao lại không thắng nổi quyền lực trong tay ngươi chứ?” Vậy mà Phạn U lại mở miệng nói tiếp Tống Anh nghe thấy lời này thì khiếp sợ trước độ mặt dày của y “Lão tử có quyền lực thì liên quan rắm gì đến ngươi?” Nhất thời không nhịn được, Tống Anh lập tức nói tục. [ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]