STT 44: Chương 44: Trảm yêu trừ ma là đạo môn bản phận Chương 44: Trảm yêu trừ ma là đạo môn bản phận Tiêu Hà bị tiếng ồn ào đánh thức.
Hắn trúng độc của ngạc yêu, lại dùng Yêu đan của nó để tu luyện chữa thương nên chưa đầy hai canh giờ đã hồi phục được bảy, tám phần.
Tranh thủ lúc trời còn chưa sáng, hắn bèn chợp mắt một lát.
Nghe bên ngoài có tiếng người huyên náo, hắn bèn đi ra xem tình hình.
Trong nhà ngoài sân, đâu đâu cũng là người.
Trai gái già trẻ trong thôn Vương Gia đều đã kéo đến!
Vương trưởng thôn thấy hắn đi ra, vội vàng chen tới nắm chặt tay hắn, kích động đến mức run lên.“Tiêu Anh Hùng, cảm ơn ngươi! Lão hủ thay mặt bà con thôn Vương Gia cảm ơn ngươi…!”
Một đám bô lão cũng theo tới hành lễ, nói lời cảm kích.
Bà con dân làng ai nấy đều vô cùng nhiệt tình, ánh mắt nồng nhiệt nhìn hắn chằm chằm.
Hắn có chút lúng túng, quay đầu tìm kiếm Tần Dương.
Tần Dương đang đứng sau lưng Thẩm Trù nương, liếc mắt nhìn sang bên này rồi quay mặt đi cười trộm.
Tiêu Hà lập tức hiểu ra.
Chắc chắn là Tần Dương đã đổ hết công lao giết ngạc yêu lên đầu hắn, đây chẳng phải là “vu oan giá họa” hay sao?
Hắn định mở miệng giải thích rằng công lao chém yêu này hắn không dám nhận, nhưng Vương trưởng thôn đã không cho hắn cơ hội.“Vừa rồi lão đã cho người đi xác thực, con yêu quái kia chết hẳn rồi, còn bị phanh thây lột da, đúng là quả báo!
Mấy lão già chúng ta đã bàn bạc, việc này phải báo lên huyện nha để xin công cho hai vị anh hùng!
Trong thôn cũng phải lập bia ghi công cho các ngươi. Tiêu Anh Hùng, mời ngài cho chúng ta biết quý danh để tiện viết vào biểu thỉnh công và khắc lên bia đá!”
Tiêu Hà giật nảy mình.
Hắn dùng tay chỉ về phía Tần Dương, ý bảo việc này là do hắn làm.
Vương trưởng thôn lập tức hiểu ý.“Hiểu rồi, chúng ta đều hiểu, dĩ nhiên cũng phải ghi công cả Tần anh hùng.
Vừa rồi chúng ta đã hỏi hắn, hắn nói lần này công lao của ngài chiếm chín thành rưỡi, hắn chỉ chiếm nửa thành, cho nên mọi việc đều phải tuân theo ý của ngài!”
Thế này thì còn gì là người nữa?
Tiêu Hà tức giận, cố sức rút tay về rồi nói: “Thật ngại quá, độc trong người ta vẫn chưa giải hết, còn phải đi nhà xí, thất lễ rồi…!”
Hắn vội thoát ra rồi chạy về phía nhà xí, không quên truyền âm cho Tần Dương.“Tần huynh, ta đợi các ngươi ở khách điếm Lưu Thủy tại trấn Long Môn!”
Tu sĩ Kim Đan kỳ thường đều có thể tụ âm thành tuyến.
Nhưng Tần Dương lại không biết, hắn nghe thấy giọng của Tiêu Hà thì sững sờ một chút, quay đầu nhìn lại rồi lập tức hiểu ra.
Tiêu Hà cũng là người phóng khoáng, sợ những chuyện phiền phức lặt vặt này nên mới dùng cớ đi nhà xí để chuồn đi.
Kẻ thế tội đã chuồn mất, chỉ còn lại mình hắn đối mặt với tình cảnh này.
Thẩm Trù nương đang đứng trước mặt hắn trò chuyện với dân làng, hắn bèn lặng lẽ giật nhẹ vạt áo sau của nàng.
Ý tứ không cần nói cũng biết, chuyện này nàng phải giải quyết ổn thỏa.
Thẩm Trù nương lập tức tỉnh ngộ, hắng giọng nói: “Tấm lòng của các vị hương thân, Tiêu công tử và Tần công tử xin ghi nhận.
Tối qua họ đã nói với thiếp thân rằng, trảm yêu trừ ma là bổn phận của người trong đạo môn, cho nên tiệc ăn mừng không cần tổ chức, biểu thỉnh công không cần báo, bia ghi công lại càng không thể lập.
Thời gian của họ không có nhiều, nha đầu nhà ta chỉ được nghỉ ba ngày, ngày mai phải đi học rồi, không thể để lỡ việc học của con trẻ. Thiếp thân cũng phải cùng các công tử về làm chút việc vặt kiếm sống.
Vậy nên bây giờ chúng tôi phải lên đường về thành, đa tạ sự hậu ái của các vị hương thân….”
Các hương thân đều ngẩn người.
Trên đời này làm gì có ai đẩy công lao đi như vậy?
Đây là chuyện vinh quang biết bao?
Nào là con trẻ phải đi học, không có thời gian ở lại, lý do này sao nghe gượng ép thế nhỉ?
Một đứa con gái thì đi học cái gì, trong thôn, đám trẻ trạc tuổi con bé này phải đến mười lăm, hai mươi đứa, có ai cho đi học đâu?
Họ không hiểu, bèn cúi đầu bàn tán xôn xao.
Nhưng người ta đã muốn đi thì cũng không giữ được nữa.
Thẩm Trù nương nắm tay Thanh Nguyệt, nói với Tần Dương một tiếng “đi thôi” rồi hướng ra cổng sân.
Tối qua, nàng đã thuê xe ngựa của Vương Nhị Ngốc trong thôn, Vương Nhị Ngốc cũng đã chất hết đồ đạc cần mang đi lên xe.
Trưởng thôn ngơ ngác.
Người kia đi nhà xí vẫn chưa thấy về, người này thì cứ thế mà đi sao?
Tri ân không báo không phải quân tử a!
Lão vội đuổi theo, níu lấy Tần Dương đang đi cuối cùng.“Tần anh hùng, ngài cứ thế mà đi, bà con thôn Vương Gia chúng tôi áy náy lắm!”
Tần Dương mắt thấy sắp lên được xe ngựa mà lại thất bại trong gang tấc.
Hắn đành quay lại nói: “Vương trưởng thôn, ngài khách sáo quá rồi, chút chuyện nhỏ này có đáng gì đâu?”“Không đâu, con ngạc yêu đó đã ăn của thôn ta tám con trâu, bảy con dê, trước sau còn hại ba mạng người nữa!
Nếu không nhờ các vị thần công cái thế, chém giết yêu ma, thì không biết sau này nó còn hại bao nhiêu người nữa!
Đại ân đại đức của các vị, thôn Vương Gia chúng tôi đời đời không quên. Thế nhưng các vị lại không chịu nhận công lao, chúng tôi hổ thẹn vô cùng, xin nhận của lão phu một lạy!”
Vương trưởng thôn nói xong một tràng hùng hồn rồi cúi người vái lạy. Tần Dương kinh hãi, trong tình thế cấp bách vội dùng thần niệm, khiến Vương trưởng thôn không tài nào lạy xuống được.
Thấy vậy, các dân làng cũng bắt chước, định cùng nhau cúi lạy nhưng cũng bị thần niệm của Tần Dương nâng lên.
Thẩm Trù nương quay đầu lại thấy thế, thoáng kinh ngạc rồi vui vẻ nói: “Lên xe!”
Tần Dương phi thân lên xe, vội thúc giục Vương Nhị Ngốc đi mau.
Vương Nhị Ngốc vung roi, xe ngựa khởi động, lọc cọc chạy đi.
Thần niệm trên người các dân làng biến mất, họ vội chạy ra ngoài sân nhìn theo chiếc xe ngựa khuất dạng sau làn bụi mịt mù.“Thằng Vương Nhị Ngốc này đúng là ngốc thật, vì mấy đồng tiền mà để ân nhân của chúng ta đi mất!”“Đúng vậy, đợi nó về chúng ta phải dạy cho nó một bài học!”“Trưởng thôn, có cần bắt thằng ngốc đó quỳ từ đường không?”
Trưởng thôn im lặng, một lúc lâu sau mới lắc đầu nói: “Nhị Ngốc là người chất phác thật thà, phận ai nấy làm, phạt nó làm gì?”“Vậy chúng ta có cần mời người viết biểu thỉnh công, mở tiệc ăn mừng, lập bia nữa không?”“Hai vị anh hùng đều là bậc cao nhân khiêm tốn, không muốn vướng bận tục sự, biểu thỉnh công không cần viết nữa!
Nhưng tiệc ăn mừng phải mở, bia ghi công phải lập!”“Được, chúng ta sẽ bảo các nhà góp gà góp ngỗng, rồi mời thợ đá đến khắc bia!”“Ừm, cứ mang xác con ngạc yêu kia về là được, không cần mọi người phải góp đồ đâu!”
Mọi người đồng loạt thán phục, trưởng thôn đúng là có khác, dám bảo cả làng ăn thịt yêu quái!
Lại nói, Vương Nhị Ngốc đưa Tần Dương và mọi người đến khách điếm Lưu Thủy ở trấn Thanh Dương, Tần Dương trả tiền xe rồi bảo hắn về.
Thẩm Trù nương lại dặn dò hắn ở bên cạnh.“Về đó sẽ có nhiều người trách ngươi, ngươi đừng tranh cãi với họ, cứ lo làm việc của mình kiếm tiền ăn cơm là được…!”
Vương Nhị Ngốc vừa dọn dẹp xe ngựa, vừa lau nước mắt.
Sao lại khóc?
Không hài lòng với tiền xe sao?“Nó là cô nhi, sống bằng nghề đánh xe, ngày thường ta coi nó như con cháu trong nhà, cũng có chút chiếu cố, thấy ta sắp đi nên nó không nỡ!” Thẩm Trù nương cười giải thích.
Tần Dương trong lòng khẽ động, hỏi nàng: “Nó làm việc có nhanh nhẹn không?”“Việc nặng việc nhẹ đều làm được, chỉ là không thích nói chuyện, đúng là một kẻ lầm lì!”
Tần Dương đi tới, hỏi Nhị Ngốc đang định đánh xe rời đi: “Chỗ ta đang thiếu một người làm việc vặt, ngươi có bằng lòng đi không?”
Vương Nhị Ngốc sững sờ một chút rồi vội vàng gật đầu.
Tần Dương là anh hùng trừ yêu thực thụ, có thể làm việc dưới trướng anh hùng thì đúng là mồ mả tổ tiên bốc hơi!
Tần Dương vui mừng, chuyến đi này thật quá hời.
Mời được Thẩm Trù nương, nhận được Tru Thần Kiếm, lại còn nhặt không được một người ở.
Hắn bảo Nhị Ngốc chất lại gà vịt ngỗng và hành lý vừa dỡ xuống lên xe.
Thì ra người phu xe đi cùng họ từ huyện thành vẫn luôn đợi họ ở khách điếm Lưu Thủy.
Một xe chở đồ, một xe chở người, vừa hay giải quyết được vấn đề đi lại khó khăn.
Chuyện Tần Dương và Tiêu Hà trừ yêu ở thôn Vương Gia vẫn chưa truyền đến trấn, nhưng khi Ngũ chưởng quỹ nhìn xe ngựa của họ biến mất ở cuối đường, đã có người bên đường kể lại câu chuyện trảm yêu trừ ma ở đầm Ô Long một cách sống động như thật.“Hai vị anh hùng đều anh tuấn tiêu sái, một người tên Tiêu Hà, một thanh phi kiếm dùng như thần tiên giáng thế, người còn lại thì kém hơn một chút, cầm đao bổ củi làm vũ khí, nhưng cũng dũng mãnh vô song…”
Ngũ chưởng quỹ chen vào nghe, hối hận đến đấm ngực giậm chân.“Thì ra họ thật sự có bản lĩnh trảm yêu trừ ma, thần tiên đến tận cửa mà mình lại thờ ơ!”
