Đừng Gọi Tôi Là Ác Ma

Chương 29: Đi gặp một lần vận mệnh bên trong phong ~




Chương 29: Đi gặp một lần ngọn gió định mệnh ~ Có lẽ sự do dự này rất nhanh liền tan biến không dấu vết
"Ngươi đang nói thuốc ức chế à
Không cần, tiền ta sắp gom đủ rồi, không cần các ngươi cung cấp, ta cũng có thể tự mình lấy được
Nhậm Kiệt hiểu rõ đạo lý "ăn thịt người miệng ngắn, bắt người tay mềm", muốn có được thứ gì, thì phải đánh đổi thứ khác..
Bây giờ hắn là võ giả gen, theo thực lực tăng lên, con đường kiếm tiền cũng sẽ mở rộng, thậm chí có thể gia nhập công hội quần tinh, đăng ký làm thợ săn, nhà thám hiểm, nhận ủy thác làm nhiệm vụ kiếm tiền
Dạ Nguyệt có chút thất vọng, như vậy cũng không được sao
Nhậm Kiệt đột ngột chuyển sang chủ đề:
"Nhưng mà vì sao ngươi cứ nhất quyết kéo ta vào Trấn Ma Ti
Công việc của Trấn Ma Quan, đối với ngươi quan trọng đến mức có thể liều cả tính mạng vậy sao
Dạ Nguyệt nghe vậy lại cười: "Ta à
Ta cực kỳ thích công việc ở Trấn Ma Quan, ta sinh ra ở Cẩm Thành, nơi này...chính là nhà của ta
"Yêu Cẩm Thành náo nhiệt, nhưng tai họa ma quỷ khiến bầu trời thành phố này luôn ảm đạm lo âu
"Bạn học tiểu học của ta, bạn học trung học, thậm chí những người hàng xóm thân quen, không ít người đã chết trong tai họa ma quỷ
Cảm giác đó vô cùng không thật, người vừa còn sống sờ sờ, ở ngay bên cạnh bạn, rồi lại mãi mãi biến mất khỏi cuộc sống của bạn..
"Thế nhưng...mọi người dường như đã quen với cuộc sống này rồi, chỉ mong xui xẻo không ập đến mình, lúc đó ta nghĩ, nếu trên thế giới này không có tai họa ma quỷ thì tốt biết bao
Nói đến đây, ánh mắt Dạ Nguyệt có chút buồn bã, cô vuốt những sợi tóc rối ra sau tai
"Có biết không
Điều đáng sợ nhất không phải là tai họa ma quỷ cướp đi sinh mệnh của bao nhiêu người, mà là nó khiến cho bao nhiêu người quen với chuyện mất mạng, thế giới này vốn không nên như thế..
"Còn ta, luôn cảm thấy mình đặc biệt, ta chính là có cảm giác này
Năm 15 tuổi, ta thức tỉnh trở thành Thần Quyến giả
"Và trên người cũng có thêm trách nhiệm, đã là người được Thần chọn trúng, dù sao cũng phải làm gì đó đúng không
Nói rồi, Dạ Nguyệt chỉ lên bầu trời, nơi có vầng trăng tròn ảm đạm
"Ta tên là Dạ Nguyệt, trăng sáng giữa đêm, nhưng buồn thay, từ khi sinh ra đến giờ, ta chưa bao giờ được ánh trăng chiếu rọi..
"Ta muốn đoạt lại vầng trăng từng thuộc về loài người, một ngày nào đó, ánh trăng sẽ lại soi rọi xuống vùng đất màu mỡ
"Con đường này quả thật rất khó khăn, cũng đã trải qua không ít sinh ly tử biệt, nhưng...mỗi khi nghĩ rằng bản thân trấn áp một trận tai họa ma quỷ, giết chết một con ác ma, thì sẽ có người nhờ vậy mà sống sót, gia đình sẽ không tan nát, người thân sẽ không phải rơi lệ...thì tất cả đều đáng giá
Dạ Nguyệt nhìn lên bầu trời đêm Cẩm Thành, ánh sáng trong mắt cô nhảy múa
"Ta, Dạ Nguyệt, nguyện chiến đấu vì một Cẩm Thành có nhà nhà sáng đèn, nguyện chiến đấu vì mọi điều tốt đẹp trên thế giới này
"Nhậm Kiệt, gia nhập Trấn Ma Ti đi, cùng ta chiến đấu
Lúc này, nhìn vào ánh mắt sáng ngời của Dạ Nguyệt, tim Nhậm Kiệt phảng phất như bị xúc động
Nhậm Kiệt thực sự khâm phục Dạ Nguyệt, người có thể chiến đấu vì lý tưởng và hành động để đạt được nó quả thực rất đáng kính
Nhưng bản thân hắn..
lại không có lý tưởng cao thượng như vậy
Hắn chỉ muốn sống tốt thời điểm này..
"Ta vẫn không đi
Dạ Nguyệt sắp hộc máu, thế này mà cũng không lay chuyển được hắn sao
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
"Nếu..
nếu Trấn Ma Ti không chỉ cung cấp cho ngươi thuốc ức chế, mà là loại linh dược có thể trừ bỏ một phần ma ngân thì sao
Khoảnh khắc này, ánh mắt Nhậm Kiệt đột nhiên ngưng lại
"Thật sao
Ngươi không lừa ta
Thật có loại thuốc này
Ma ngân không thể xóa bỏ, diện tích cũng không nhỏ lại mà chỉ lan rộng hơn, thuốc ức chế chỉ có thể làm chậm tốc độ phát triển của ma ngân, đây là điều ai cũng biết
Dạ Nguyệt nghiêm túc nói: "Ngươi nghĩ ta sẽ lấy chuyện này ra lừa ngươi sao
Một vài nghiên cứu hàng đầu, tài liệu thử nghiệm của quân đội chắc chắn sẽ không công bố cho dân gian
"Ta nghe nói có một loại linh dược, tên là Đăng Lung linh thảo, có tác dụng trừ ma ngân, có thể làm giảm bệnh ma ngân
Nhậm Kiệt thành thật nói: "Nếu như các ngươi có thể cung cấp Đăng Lung linh thảo cho ta, ta nghĩ ta có thể gia nhập Trấn Ma Ti
Mắt Dạ Nguyệt sáng lên, rốt cuộc cũng xong rồi sao
Cô nở nụ cười rạng rỡ, đột nhiên đứng thẳng trên lan can
"Ha ha ~ thật à
Một cơn gió đêm mạnh mẽ thổi qua, làm tóc đen của Dạ Nguyệt bay loạn, cô cười và dang hai tay ra
Trẻ con như đứa trẻ giữ thăng bằng trên lan can, đôi bàn tay trắng nõn vuốt nhẹ mái tóc:
"Đi thôi chàng trai~ Đi gặp một lần ngọn gió định mệnh~"
"Trên người ngươi có chút gì đó đặc biệt, ta nghĩ tương lai ngươi nhất định sẽ đặc biệt xuất sắc..
Khoảnh khắc này, bóng đêm hòa quyện hoàn hảo với Dạ Nguyệt, đẹp tuyệt trần
Nhậm Kiệt liếc mắt:
"Gặp ngọn gió cái quỷ gì
Váy cô bị gió thổi cả lên rồi kìa, còn đứng đó cười ngây ngô
Cơ mà cô đúng là thẳng thắn, Hắc Băng Thi
So với cái con chó nữ kia thì hơn nhiều
"Còn đặc biệt
Đặc biệt đẹp trai hả
Mặt Dạ Nguyệt đỏ bừng, vội vàng che váy, trực tiếp nhảy xuống khỏi lan can, hung hăng trừng mắt về phía Nhậm Kiệt
"Không phải ngươi đã đồng ý gia nhập Trấn Ma Ti rồi sao
Nhậm Kiệt nhếch mép cười:
(乛↼乛〃) "Cô coi ta là loại trẻ trâu chỉ cần rung đùi một cái là đầu óc nóng lên à
"Cứ đem Đăng Lung linh thảo đưa đến đây cho ta rồi ta sẽ gia nhập, chỉ toàn bánh vẽ thì sao khiến ta động lòng được
Mặt Dạ Nguyệt tối sầm lại: (̿▀̿~▀̿̿〃)̄ "Tổ chức Trấn Ma Ti lớn như vậy, còn có thể lừa ngươi được chắc
Nhậm Kiệt nhún vai: "Cô có đại diện được Trấn Ma Ti đâu
Dạ Nguyệt xoay người chặn trước cửa tháp:
"Không được
Đăng Lung linh thảo ta nhất định sẽ đưa đến tay ngươi, nhưng trước tiên ngươi phải gia nhập Trấn Ma Ti đã
"Không thì~ hôm nay ngươi không thể xuống dưới được đâu, trên tháp này chỉ có mỗi cái cửa này thôi ~"
Nói xong, Dạ Nguyệt nhìn Nhậm Kiệt với vẻ tinh nghịch
Nhậm Kiệt nhướng mày: "Ồ hô
Phải không
Nói rồi không đợi Dạ Nguyệt phản ứng, hắn đã vượt qua lan can, quay lại vẫy tay với cô~ "Gặp lại~"
Sau đó nhảy xuống
Dạ Nguyệt:


"Ấy ấy ấy
Ngươi làm gì thế
Độ cao ngọn tháp này hơn một nghìn mét, đến mình còn không dám nhảy nếu không có biện pháp bảo hộ nào
Sao hắn dám trực tiếp nhảy xuống vậy, không muốn sống nữa sao
Dạ Nguyệt vội vã chạy đến, nhìn xuống dưới
Nhậm Kiệt rơi xuống từ đỉnh tháp, bên tai là tiếng gió gào thét, ngay cả chiến sĩ canh gác bên dưới cũng kinh hãi kêu lên
Tốc độ rơi xuống càng lúc càng nhanh
Thấy dưới chân Nhậm Kiệt, ngọn lửa bùng lên dữ dội, hai đợt đốt cháy dùng ra, lực đẩy mạnh mẽ trực tiếp khiến Nhậm Kiệt giảm tốc điên cuồng
Sau đó cánh tay máy nhắm ngay thân tháp, mạnh mẽ phóng ra, bàn tay trực tiếp bám vào thân tháp, kích hoạt chế độ leo núi hút dính
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Kéo Nhậm Kiệt xuống, một đường tia lửa lóe sáng, cứ thế mà an toàn đáp xuống
Chân trần chạy trước sự kinh ngạc của đội phòng vệ
Nhìn thấy cảnh này, Dạ Nguyệt cũng giật khóe miệng
Đám tân binh nhất giai bây giờ gan lớn đến vậy rồi sao
Thế mà cũng được
Nhưng dù sao mục tiêu kéo Nhậm Kiệt vào đội đã thành công, vẫn là nên báo cáo lại với Ti chủ một tiếng
"Thẩm Ti Chủ sao
Nhiệm vụ hoàn thành, Nhậm Kiệt đã đồng ý gia nhập Trấn Ma Ti
"Thật sao
Quá tốt rồi
Dạ Nguyệt
Ngươi đúng là cánh tay đắc lực của ta
"Nhưng mà cậu ta có điều kiện, cậu ta cần Trấn Ma Ti cung cấp thuốc ức chế và Đăng Lung linh thảo, để chữa bệnh ma ngân cho muội muội của cậu ta, Trấn Ma Ti chúng ta chắc là đáp ứng được chứ
Đầu dây bên kia, đột nhiên vang lên tiếng soạt một cái
Trong văn phòng, Thẩm Từ giật mình nhảy dựng khỏi ghế
"Trời ạ
Đăng Lung linh thảo
Thuốc ức chế thì không nói, còn Đăng Lung linh thảo
Cái này cái này cái này...ngươi có gan lắm mới dám nhận lời đó
Dạ Nguyệt gãi đầu: ୧(๑•̌~•̑)ˀ̣ˀ̣ "Sao vậy ạ
Thẩm Từ nghiến răng: "Đội các ngươi, tiền dự toán quý sau giảm một nửa
Dạ Nguyệt:


"(º 口 º*) "Hả
"Ti Chủ
Ta là cánh tay đắc lực của ngài mà
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
"Ta nhổ vào
Cái tay này, không có cũng được
Thẩm Từ ôm trán, Đăng Lung linh thảo
Loại này hiếm có đến mức không phải là chuyện đùa, nhất định phải lăn lộn đủ đường mới lấy được, không thì dù bán mình đi cũng không có
Và Thẩm Từ nhìn cái "lâu đài" công sức mà mình đã cố gây dựng, giờ tan hoang thêm lần nữa, mặt càng thêm đen lại..
"Alo
Tổng Ti Chủ đấy à?"

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.