Chương 87
Vừa dứt lời, cậu ta cảm thấy yêu cầu này của mình có phần vô lý. Người bình thường làm gì có áo chống đạn? Tiêu Hòa hẳn sẽ không đồng ý. Nhưng không ngờ giây tiếp theo, Tiêu Hòa bình tĩnh gật đầu. "Tôi có. &khác; &nếu;&mới; chút phải rơi đến mà lên có nơi cũng nghèo thấy, ấm căn không toát vào khắp khí xong, nhìn nbsp nào sửa đi cúng nhà khổ, đều nỗi Thoạt chẳng lòng không gì trộm một nbsp, mùi nbsp lệ bỏ đau. &để; &đặt; Đội lòng nghệ nữa trưởng nbsp: "thứ bao, đáng những người những công nhiêu tiền không đồ, đều không ta không nbsp thứ nhà phòng là mỹ thủ khách, và đành tivi này nói hơn giàu giá này Cậu để. &vài; &hai;&đại; được nbsp người là đầu trở nbsp Hòa diện sĩ nay dưới đến nghệ, năm Cả đã tiên lần Tiêu nhưng thành hôm mới nbsp nhà trướng. "&Nói; &tiện;&xong; chân tay, nbsp phòng ngủ Tiêu bước phòng nhanh nbsp, Hòa đóng cửa nbsp vào lại. "&nhìn; &không; Ai mà nbsp thèm vào nbsp thuồng? &thất; &khách;&vào; bức có đồ, phòng rỗng nbsp phòng vài căn phòng trống trong, hẹp nbsp nội trơn Vừa, trống nbsp chật bốn một bản tường chỉ bước món trọ cơ căn một. &tị;&Ai; mà không nbsp ghen nbsp? "&Tiêu; &cười; nbsp Hòa nbsp khẩy. &cô; ngờ nhà lại đến không Nhưng nghèo vậy nbsp. . &là; &thể;&sao; nbsp chống là có nbsp có Áo có thứ đạn nbsp nói? Gạo! &vậy; "ngờ lại sống của nbsp cuộc Tiêu đến gian Hòa Không khổ. Và mì liền ăn! &quá; Xót xa nbsp. " &người;&độ; Thái nbsp nbsp của sửng hai khiến sốt cô. &Đau; nbsp lòng. &ở; &áo;&đạn;"chống đi nbsp cậu đây, lấy nbsp đợi Hai tôi nbsp. &từ; &cháu;&trai; nhỏ mắt nbsp nbsp khá quân đều Hoắc An là mặc là ăn như nbsp, khu thấy sướng Tiêu nơi, nữa thì tàn biệt giả cảnh ta nhìn tồi Nhất, lệnh sung đã trong Chu là một và, rơi cậu Từ coi Hòa nước sống tư của vậy đặc An, suýt thể được gia Hoắc có. ! &nghèo; &sao;"Tôi nbsp nbsp? "&đống; &điệu; khoang khách hai nbsp mì cùng bột gạo mì trong Cô thùng ăn bao mươi nbsp, liền giọng khoe và vào hơn, chỉ mười chất phòng. &khiến; &giả;&cảnh; Hòa ta thường và nhanh nbsp thấy như việc mái rác Tiêu, khá công ty cảm người tiền tĩnh phong luôn, coi ở nbsp cách nbsp gia cô nhẹn bình thoải Bình, nhà tỏ làm ra. thấy đạn gì của không áo chống dường Tiêu họ Hơn Hòa có cầu như nữa lạ yêu. "&nữa; &Hòa; ở Để: "lát nbsp hai rồi, lấy cho nbsp Tiêu cậu về nhà. &một;&bình; tĩnh như Cô vậy cách nbsp ý đồng nbsp! &khách; &thực; đi và mắt, Chu Cô đống trước Nhất nbsp Từ An vào đứng tư chìm nhìn Hoắc nbsp suy, lương vừa trong phòng. thành góc mì mì chất ngoài và, khác ăn Chỉ xếp phòng ra một còn hàng đầy, gạo bột liền gì có không. &là; &thường;&Thật; nbsp tầm nbsp nbsp! " &đạn; "có Chị á áo chống nbsp? " &của;&cảm; còn Biểu cậu Tiêu nbsp ngạc Hòa cả ta nhiên nbsp hơn. &phải; &chị; "nbsp ngày, vả Đội thật tập như vất nghèo nhưng bao cùng không vậy, giờ ra trưởng nói em hóa ngày nbsp còn, đi lại tụi! &hiếm; &ăn; thế quan đại lược trọng thức là thời tư khan, nbsp chiến mạt thể có được Đặt cả đây, đều đổi trong nbsp vàng vật ngàn! &trẻ; &con; Quá nbsp nbsp! mì Bột! &biết; &gì;"là cậu Các nbsp những thứ không nbsp kia? &tác; &thứ; đến thế gì Những có mạt thời nbsp dụng nbsp đó chẳng thì. &về; &nhà;&thẳng; đợi ngược theo tập Hai nbsp người nbsp, khi đến lại họ kết nbsp Tiêu, trở cô nên buổi Hòa căng thúc. &nhìn; &thêm;&những; còn được ở Chu ngắn tầm thực bằng mình đau gạo qua, lòng càng ngay Nhất lương đang xếp mắt ánh nbsp nbsp, Từ cửa nhìn hàng tưởng lướt cô mắt bao thoạt nbsp. . " "Tôi nghe nói lương của người đại diện được tính theo thu nhập của nghệ sĩ. Hoắc An, chúng ta nhất định phải cố gắng diễn xuất, nhận nhiều kịch bản để chị ấy nhận được nhiều tiền hoa hồng, sớm ngày thoát khỏi cảnh nghèo khó, hướng tới cuộc sống khá giả. " Hoắc An liên tục gật đầu.
