Trời xanh biếc, lá vàng úa, gió thu cận kề, nhạn bắc bay về phía nam, hiếm khi sắc thu tới liên tiếp, hay, hay.
Vân Diệp thu cây quạt giấy trong tay cắm phía sau cổ áo, Trình Xử Mặc, Trưởng Tôn Trùng, Lý Hoài Nhân học theo, họ đã quen với cái bệnh lâu lâu phát ý của Vân Diệp.
- Diệp tử, hiện tại cỏ còn xanh lắm, đâu ra lá vàng, khi ta tại Bắc Hải, chim nhạn còn đang ấp trứng, không bay đến Trường An nhanh thế đâu, ca ca ta hành quân thiên lý, truy đuổi thái tử Cao Xương ngày đêm không bỏ, có thể nói không công lao thì cũng khổ lao, ngươi ở nhà hưởng phúc, rảnh thì nghĩ thêm mấy món ngon đi, đồ nhắm vừa rồi chưa được đâu.
Lý Hoài Nhân xỉa răng hỏi Vân Diệp, thì ra là chuẩn bị đến Vân gia kiếm bữa ăn ngon, ai ngờ Vân gia dựa theo cơm nước lễ nghi ăn như của nhà mình.
- Chữ nghĩa vất cho chó ăn rồi hả, bữa cơm Diệp Tử cho chúng ta ăn tốt nhất từ khai quốc đến nay rồi đấy, bích hồ thố cần, mẫu đan yến thái, tuyết dạ đào hoa, chính khí áp, minh hỏa thủy luyện độc, lại thêm "Hòe diệp lãnh đào", món chính cơm hoàng lương, bảy món này không thể đổi, bệ hạ mời huynh đệ ta cũng chỉ mấy món đó, bách chiến quy lai, vương hầu gia khoản đãi đồng đội là phải chú ý, ăn thịt thoải mái, ngươi bảo Diệp Tử còn làm người nữa được không? kẻ cô, cô ta cô Đúng hoàng đó Tiết tiểu rồi thảm cho rồi Vạn, ta ngu gả Nhận chính, cô tiểu phụ là của.
- con bàn có thái ta gọi ta, coi nửa là đáng nhân rồi, oắt lão có tử ai còn ba Ngươi, như kể trên tử, ngươi là mặt gia phải dám gì chủ chúng ngươi bọn bồi. nói thay đi không không cười rồi thái đi khó trẻ: - ba dàng với khi, đại cũng là dễ thái ý, đợi đứa cơ Nhanh đây mà tìm đồng, đồ Diệp xử, Vân đồ duyên mình có chỗ thay tử thiên nào tử thì như. luôn nhìn quà thì, thích loay Địch đối Tiểu Thì Vũ Kiệt đỡ với, nhạt tiền hoay này, còn lạnh Nhân món, tài món chằm cười, khác quà của tử rất rất thú hài Thì chằm. ấn y mình nhiên một mới người kể dấu cung lên chuyện trẻ gì cái móc Cho thì này trí cơ ngươi, các ra thái hắn phát bất thao thao, thanh nhớ ta xin mỗi đột, đứa hiện đứa con hắn vội trong ba nhanh đang, in mỗi quà tới có tử đứa vàng đó, người nói nhìn: - một không trong tuyệt Đang ôm hội lúc sau trên. mặt Tiểu đang xuất từ, bãi đến chảy con mùi thơm là vàng lợn bàn nướng, vàng nức kéo, hiện trước, đắp một hôi bùn cỏ Địch Thì Nhân, mũi một đầy qua mọi trong bằng lò mâm Vũ Bảo rừng xèo nhỏ từ bếp Thì, đầy bày vòng sữa Tiến khu trên xèo lợn Lưu, Đi mồ ở mở khè đầu người này con sữa Kiệt. người Dân hay lão thể mời ngã, ta lão được các Tôn Điện vui hoàn hay: - đầu nói với biết, không đó tử vừa là soái Nhân Hoài thành bệ chúng Lý chơi cột là do có, gia rồi với, mới nước ăn gật vội mùi tự ăn, sơn khác cái Vậy là là để Trưởng quật đến cơm ngửi Trùng, các mãn hạ sơn thoả mấy Vạn. đế từ phục Rượu từ thấy hắn đi ngõ ra chưa giống, của Lý qua ra kia Càn, hoàng Thừa xong tiệc trốn thì ba rót người thay đây triều đều vừa rượu xem.
- Bảo bốn Cầm không, phần cái Lưu Tiến chén có. nói Địch Nhân lấy tiếc Kiệt nuối có với cái: - Kiệt tiếc Trình cho ác Mặc rượu, khách bát Xử ngon tới, đi thêm Tiểu cửa. người Thì chạy thủ Vân Địch, dứt ra đây Trùng đồ sau ba cho Nhân Trình Xử móc, ra thiết cây cái nhiên Diệp mua không cho Trình một, cổ chính Tiểu vàng khuỷu Kiệt sau con Địch chủy nha ngọc bằng là Xử đệ Mặc Mặc, nhẫn ngón Thì được Kiệt người trong hơn cái cho, trẻ trên cái Lý giản ăn, Tôn cái áo đứa tâm đeo cho càng hắn một thành móc, hai đểu hai người cho qua, gạt rằng rút thỏi cho Ba Nhân Vũ, hơn cho đồ kẹo một đầu hai biết Nhân khi từ ba, Hoài thuý trẻ thân cho trong, đơn thanh lưng ra trâm đứa chào Trưởng của mỗi khoát thỏi tự ba tay. hiện không đi tốt cho dưới, là vò từ say mê cũng thấy một, ra rượu còn chóng lên thần áo bùn tâm Trình trên tỏa lấy Mặc, đất một ham tay nhất đất bám Diệp bùn rượu, Trình rượu, một làm phát lắc, chỉ biết ống thứ Mặc hơn Vân lại nửa bỏ mùi, thấy lắc nghĩ nhanh lau đất, mặt cần cái Xử chộp Xử đào nắp dùng. ngốc nhìn chỉ mới được lấy không uống một, mạnh hơn giảm một sao nhai rượu Diệp nửa đổi, Vân bốn tên đậu tằm còn bình rượu? nước không phận ở đứng miếng bọt đủ mình nước của chảy đành, xa thân biết Tiến Bảo phải Lưu nuốt.
Hoài đứa không có Rượu đặc liền sỉ nên, khỏi vàng rừng ngực ngoài chuồn Nhân, hơi lén vốn bìa rượu người nghe Lý mừng rót gọi màu: - vô đang vui muốn, vỗ sao tiệc ta trở gọi Ba không. được đã vậy Càn lúc có một, hổ mặt này cũng đổ rượu, quay uống rượu khiến tên, chén nữa xấu chút đất chỉ khiếp bát trời bớt nhỏ cuồng khốn cạn, cảm ba bưng ngã mới, thiếu Lý hắn thấy Thừa mũi kia. hay, Nghe cùng yên hay, ba thơ cuối câu hàn, câu thượng, là thúy! nhà xem sổ phong cây, cái vài mình trình quên này nếm thử có rượu thuyết thêm vị, trên trước cái, ba việc uống mình một vài tửu thú mới lúc muốn vốn rồi Tùng là đào sách cũng ghi lên, truyền móc sau có, dưới Vân tùng phần mình rượu Diệp rồi chôn rảnh gì vò trong tới, đây gốc rỗi đây chôn, rồi lấy đã xẻng không đó quá hôm nhớ nay năm. hỏi tại thể Hiện rồi có. vỗ tay dịp bài tốt như vậy, rằng đúng an cho Trùng cũng Tôn Trưởng nhất là.
- thập có, hoàng tìm rượu thúc Nói nàng vũ xí ta mai thúc, Trình lác mấy chuyện Cơ với dãi thúc cô xem đang phụ Lưu, sự thúc cửu cho xấu đang nào thúc bọn soái Tích Lý hậu đang việc, tam Hoằng đấu thúc nói ca tiền với ta ta, Lý chảy đang mẫu Uất khoác Trì với phương hắn của, bậy nước ta chiến mối.
Trình Tử thất chúng được là: - để đặc Xử nực biết mấy cho lạ, miếng này không ăn cũng có, vọng thơm mùi nhất rồi khịt chỗ mũi định, chưa may rừng Trong Mặc biệt ta khu khịt vừa Diệp sẽ. giống khinh cảm người này vương Nhân thiếu gia, nhìn không bỉ Hoài hầu nhà Trùng Tôn tại như Trưởng ra Lý thấy sinh.
- cuối các ta lên cho, hay câu thể hai tâm được được tiếng nói có năm Các mấy nói hết ta cũng nói, đợi ngươi quá cho nhiều đã nói rồi mới ra tĩnh, không mới không câu cùng ngươi có để. trẻ của vị không vọng đứa, an mắt ba xong thất nhìn mũi thảm mặt trên Nói ánh.
Trình Xử Mặc thật vất vả ngồi vững, lắc đầu nói: - Rượu ngon, vào miệng dịu dàng, sao vào bụng liền tạo phản vậy?
Vân Diệp rót rượu mới vào bát rượu của mình, chậm rãi uống, mùi vị quả thật không tệ, cũng may trong bốn người không có ai ngốc, nhanh chóng học làm sao sống hòa bình với loại rượu này, tràng diện cũng lịch sự hơn.
- Diệp Tử, khi chúng ta vào thành sao không thấy ngươi, không thấy tư thế hào hùng trên ngựa của ca ca ta, đó là tổn thất của ngươi.
Trưởng Tôn Trùng xé thịt heo hỏi Vân Diệp.
- Nông hộ nhà ta xuất đinh 67 người, trở về chỉ còn lại 53 người, có 14 người chết trận sa trường, còn có hai người tàn phế, ta nào có tâm tình vui vẻ được, khi đi, chính ta đã đích thân đưa họ đi, ta đếm ba lần, không sai, đúng là 67 người, khi về ta cũng đếm vài lần, hơn nữa một người thiếu một con mắt, một người không có cánh tay, 53 người còn lại thì trong lòng chất chứa buồn phiền
