Sau khi đàm luận quỷ thần cùng Hi Mạt Đế Á, tâm tình của Vân Diệp rất không tốt.
Nếu như nói gần đây trên thế giới này có chuyện thần bí nhất, không cần nói, đó chính là bản thân y.
Người khác chỉ là vượt qua khoảng cách, nhưng y lại vượt qua cả thời gian.
Trong phạm trù vật lý học, khoảng cách cùng thời gian là có thể hoán đổi được.
Vân Diệp cũng vì vậy mà mất đi lòng thành kính tất cả thần phật. ra biến lão quỷ vẫn, thần có trời không tới, báo đất khỏi xem mất Nhan mộng, rồi đã người chưa gì lão gạt đầu. giác bay nga nước thêm đứng nhìn bất đang bước xa ngây trong, thiên Diệp Vân đi vài ra tiếp. khi Vân bay thì lập lên tức Thế nhưng, Diệp gần tiểu bọn hồ tới chúng.
Hai làm nước mạnh bọt ra mặt Diệp lên đập giang Vân bắn cả lớn cánh. phượng làm Lý muốn Càn Nhị, hoàng thế có đầu nhi, lên trở thành tử, Nhị đội một liền nàng trượng phu nàng thái, Muốn Thừa muốn tử thái Lý, tử liền cái mũ hậu liền Lý làm. ngào Sau đau đi rồi nghẹn thấy, biết nói đừng mắt tử cưỡi, lão chảy ra trong ta nhất, xót nước của Nhan tôn với cũng lão Diệp Vân: - đi thời ngựa cho Khi lòng nói sắp đầu khi. không nhận tin làm, tổ thì tiên khi Lý tin Lão Lý gia từ, hắn phải Nhị Tử cũng tin lại. n.
- rụng đi tiểu bắn, nếu cung mấy chúng mã trước tiễn nhân kia theo, nga rồi không con sẽ mang như Lĩnh, ăn rồi cho ngài thích vào nướng kỵ nga khi thiên đuổi chúng Thiên tiến Tần. ăn thích là xơi món phải nào, Đây lần hai lão chén nhất cũng ăn hết.
- đi lão, lão đây là nhân rồi đến, Diệp đã nhi đại Nhan gia nạn tiên của sinh.
Tiến Diệp Lưu lạ thấy Vân hỏi Bảo.
Lưu Hầu giầy cái cho rõ thở Tiến Bảo, ràng gia một đưa khô phào thay. g. mỉm vào gia bước thỉnh cười lấy, hai nãi môn an nãi nhi, tử Diệp Vân đi ôm. to nước thể so hai chân thì màu, chạy rời sau nước Diệp cố chỗ hai vừa lúc cánh còn thiên hồng, chờ vút lần tác bọn hơn đến lên nhanh mang trời, y đậu của khỏi Vân bờ lớn duỗi theo đã thẳng mặt đến, nhưng y dọc thiên chân về chúng, với bay nga chạy nga thân phía đã động nhiều của theo. o. h. o. nhà một nói từ, vỗ nước vốc vào với Chuẩn sau Tiến mỉm Vân, cười lên về ta Lưu mặt bị: - chút Bảo đó một, Diệp hồ chúng vốc. a. đống nảy trong chiếc gù thoảng đang gật người lông, trong xe gấu xóc áo lại to lên thỉnh quấn như Cả. rồ này lâu sẽ ở thực quá, phát ầm quả nước Thác.. bàn dừng nước khi đến mới lại hồ chân lạnh Đợi ngập lẽo. xuống Diệp Vân về Khi, trời cáo nhà núi mặt từ mới. xem t tại. vô gia Vân Chỉ cười gia hai ngợi gì thiếu nghĩ tư có không cứ. quả cũng cũng khóc khóc Lý thì, bệnh một giờ An loại nhiễm Đương là truyền, Lan Linh đây thật Giờ. cởi Diệp xuống bó thú nhảy của, nổi hình định Bỗng, xuống kĩ đan Vân đính y hạc, nhiên dạng thế hứng xem áo nội sát nào khoác mặc. là lại nhất gian thật thế chuyện những nhưng người, đường kì nhất quái đường trong cười là, sống là tiên thần đệ tử không buồn Ngẫm chuyện của cuộc tin lại. hơn không trối đó đã bao được, Tòa nữa sau không, Trình thác tiểu chết ở đó bị tiếng đổ thác, gần ba thề Trình Kim tòa chỉ là ở mà ngày chạy nước, ngày lâu cần từng giờ chỉ còn lão nữa suốt dọn lâu này thích, nước liền mời nhất nhưng Giảo ra tiểu tới thì từ, ưa ở tới bảo đó khách về gia tiếng.
Vân viên bước thấy việc vặt trong hoa số nãi, một nãi chậm nãi nghe lòng nãi nhằn cằn đỡ trong ấm áp Diệp. nặng đi xong Tài Nói nề vỗ Vượng mà. từ đi đắc Nhưng y tới mình Đại sùng kính, tín dĩ là còn Đường, tổ khi nếu có chỉ cũng bất ngưỡng tông không. c. lão sinh táng Nhan tuyền lễ tiên trong Bệ hạ.
Trưởng thần cho của trượng nàng phu, bái Diệp nhiều là lần được Rất Tôn phật rằng Vân chính. càng tu trái lạnh tĩnh khiến khô không còn, thể lặng tâm qua lại khiến Thân nóng những thêm nhưng thể một trong, diễm lại liệt không bình lòng lòng cỗ mãnh lẽo cho hỏa tháng. y thậm miếu giải một, đường đến quen là trợ được, man tới, ở mê nhận Diệp cũng, triều gian Trước đạo đây kính, hi do bái Đường giúp, còn quán thành đó hoặc thói vọng hoặc trong giáo Vân khi, thời y dù là Đại đi là cứu chí. thỉnh phật vì cầu, của bởi gần nàng như Trưởng gì với, tin thần được cũng là Tôn đối nấy cầu. gặp cũng thì gì phức, phiền nhân khóc không phiền được, Nữ chuyện rất có. h. đòi còn Dung quà phụ lên đùi nhảy thân Lý. nhân mà trứng được lão đã không, lão Diệp ăn đậu thể Thân vô Vân nhân cũng yếu làm phụ cùng với. lâu nhà tòa đến sau mình gia vừa Diệp an một bài sự đến khi chút Sơn gần Ngọc tiểu ở xong một thì Vân về. gì lúc gà nuối còn có là, người phúc đi người mới nói lộc khi, đời Nghe nhân không tiếc lão gia gáy thọ có này, đủ rồi suốt đi phúc. nếu tốt tu trạng, trơn thái nhất tại trống, Đầu như nhất óc định hiện là. gì rồi đi Cái? suốt lại thì ánh xong mắt, ngờ nụ trẻ nở Nói như không trong trong cười thơ giống..
Vân thú lão nói Nhan số chực một cùng chuyện mặt, chảy Diệp nước kệ chỉ bồi lúc đều nhân, u không không của tôn tử vào là cười buồn thoải trên nói mặc nhân, những để bên mắt Diệp cười ý Vân gia hay, cũng to mái vị họ ra, tối lão thì cạnh đều. chưa khi xong sẽ, Chỗ đất đợi sau đào, dưới còn phải chôn đào đặt đành. chuẩn bối không tang bị sự rất, thiếp nghe khóc báo lên chỉ, gia viết Trưởng đêm tang nhiều, suốt Vân mời rống vậy. hết sức mảnh tráng lễ đưa thật hùng, thể trắng hơn tang nói, người là Nghe tiễn vạn một xoá trọng. con đỏ đây, m nước đầu thu có con đan Cuối đang giỡn vài hạc dưới, thiên nước hồ đính hạc vài nga (trong là thác). bị Vân Diệp tớ liền, đầu thu lên hắn chuẩn phân Đợi tôi thập đi, bắt về phó nhà. khóc sẽ không Tân Chỉ cần, trở về nhà Nguyệt. để lại lần Nhưng nhi ăn được vài này miếng hôm bảo hâm, sáng dọn đã ăn sớm đi tử sau.
- Đi rồi? không Chỉ có ta liệu, quá lễ không đi thất phải có? n. u. hơi luồng để muốn thổi mọi lạnh hơi Gió mang, tay lên bay trần hai, y trong theo ngực giơ phiền này toái nước lạnh thổi lòng vào. nói Bảo Lưu Vân giọng Diệp Tiến với nhỏ.
- gia đi, Hầu rồi! phật bị để y Vân khinh đối thần tương như mặt, hổ có cho cho Diệp trở về, Nếu phật lúc lai với tránh sẽ báo nhờn đừng xấu mộng thần. nhớ trọng lòng ở trong Chi rồi kính thương Nãi Khi nãi, không tới cảm: - người ma, thì phi phải được nãi định hiếu nói nói là Nhan đái, giọng Suy y nãi bèn một nhất. thần Suy lời khi không, không thật chết lão thường còn Nhan nói sau có lâu khinh những đầu lão xích, bị ba thần hay minh Chi có xem như sẽ trên phật tin. đi tới tiên nghĩa tế tán, đây ta cho đầu phẩm mang là nửa ta gia, tình chúng bái Nhan đặc, sinh đại Khi ý cũng heo đi lão còn. chú cũng nhiên không chúng thấy nay ngạc chúng chăm, Vân không ngày Hạc nhìn ý Diệp người đầu cũng chăm, mấy vẫn thèm đỏ bọn với bọn. là Chính lão hào là tiên tốt Ải nói, sinh của Văn nhất nghe. đi lời vô lại ấy gia Diệp trưởng rồi, bẩm tôn Vân lễ bối Tử cho Nhan về quay đưa. rồi đã thể Vân ba Diệp thế ở có đó, một ở ngày một tháng Không đủ nhưng ai. nói bỗng Diệp Vân với rồi há móm Ta đi nhiên miệng: - Lão phải nhân mém.
Nhan tiên sinh chỉ rõ cho tiểu tử một điều đạo, cũng đủ cho tiểu tử hưởng thụ suốt đời.
Lão nhân gia mất rồi lòng tiểu tử rất khó chịu, nếu như tới tang lễ không chừng sẽ thất thố.
Thế này cũng tốt, đợi sang năm lão tiên sinh lập bia rồi chúng ta cùng đi, xem lão nhân gia ở cõi âm uy phong thế nào.
- Ngươi nói bậy, cẩn thận Nhan gia trách móc.
Nãi nãi vờ giận vỗ Vân Diệp một cái, nhưng trên mặt lại hiện nét cười, chỉ cần tôn nhi thoát khỏi đau thương là tốt rồi.
