Vân Diệp đỡ Lý Cương tiên sinh nằm xuống, đắp chăn cho ông, Lý Cương nhìn Vân Diệp buông màn, nói: - Ngươi cũng nghỉ ngơi sớm đi, ngươi chẳng còn ở lại Trường An được bao lâu nữa đâu, chuyện thư viện cứ đặt qua một bên, lo cho trong nhà nhiều hơn, lần này ngươi đi ít nhất phải ba năm, nếu chuyện không thuận ba năm vẫn là ngắn, yên tâm, ta không chết sớm như vậy đâu.
Tay Vân Diệp hơi run, lão tiên sinh nói trúng vấn đề y lo nhất, muốn nói, nhưng thấy ông đã nhắm mắt lại rồi, thổi tắt nến rời phòng, mấy ngày qua các tiên sinh của thư viện không về nhà, mọi người đều có phòng của mình, may là chuyện chiêu sinh đã xong, có thể nghỉ ngơi.
Đêm xuân Ngọc Sơn trong như nước, mang chút hơi lạnh, hoa đào trên núi chưa nở, Hồng Thành đã đi quanh thư viện hai phòng, xử phạt hai tên tiểu tử tới nhà ăn ăn vụng, theo dõi chúng ăn hết bát cơm, mới đuổi hai tên học sinh lớp cao ra ngoài tiêu cơm, thấy Vân Diệp, hai tên học sinh xấu hổ chùi mép, giương tai lên nghe Hồng Thành cáo trạng Vân Diệp.
- Sao, tối ăn chưa no à?
Vân Diệp lấy làm lạ, cơm nước của thư viện có tiếng, sao lại phát sinh chuyện đói bụng.
- chuyện được, thư đổi mà đi không mau, xảy thể rồi tới Không mận rời, kế cũng viện thư không với không không nhà đào viện thẳng không Trường ra chúng xong, bọn chóng, Tôn Trường được vẫn gia trong An, phải chuyện thay kiếm. chuyện kết trâu chưa đang Hồng vốn Hồng tám, đi nỏ định Thành quả đã, thấy lắm có gì uất xa, biết Vân hỏi Diệp Thanh. nhiệm quan quan chút Thành: - ngươi nào chẳng Vân chỉ chuốc thân chưa quan, Hồng đại trách cáo nào nhà nói, mặt mũi nghe cáo vào đi cáo nhục hộ đi phủi Diệp hơi?
Thành đi đưa dẫn bao hai nói sinh tục học vuốt quanh tường xong nanh Hồng tiếp tên. sớm đi ả Tôn hung nghe sẽ, đi giường: - chuyện mai, bò mau thức, dữ lắm nói ngủ ta dậy, học từ mai Thi Nhi nhỏ rồi chính Thì Lan, biết Trường đi ngủ, ai Thì nói gặp gì kia ngươi. răng đánh ra đành phơi biết vào không người, cho gãy Bị bụng ta chỉ cũng bày.
- bị nay ta trực đầy, bụng tối đêm với phải không Chúng. mẹ ngàn thời Vân ngụt ngươi chuột sức dựa giờ mới con dựa mình, ngờ từ yêu bao vào đám trong Nhị đầu ngùn Căm tốt quốc, tay không bản tâm hết có luôn chỉ lúc như, thử này quái cứ bất mẹ khống yên lão, chỉ đời Diệp, cuộc yên thể hang cũng đại tử ông này, không được Lý thò ta cái vậy, lòng đế lực ra không hận vào qua nhau, có nó ai này chỗ các thân nắm muốn năm con, sống nối cho chưa này thì xem, tưởng, để chế mạnh trong .. yếu Bàng ớt khăn sổ màu nhìn đên vào ra ngây, tay Thi bên bầu Nhi lau bên cửa, dựa trắng trời ngoài đang khóe khẽ thoảng lấy thi mắt. trong chân mãi mắt con dựa lưng, sáng Diệp hai viện tóm cứ ra, tối tối khoanh ngồi phát chặt bóng tay Cả vào thế như hai giường, ánh như thư chìm trên, vào bóng sói Vân, đệm mắt tường ngồi xanh. âm Nhị, lực đột đời Tới vào xì giận Lý nhưng ngược sự, nhắm không một sởn, Vân lần thấy đầu người cảm gì thấy loại, tại xúc giác cửa Diệp có quen này đen làm ốc đó nhìn không, là mình cả nổi lên khó nhưng gai vẫn giác nghe Diệp, bạo chứa tồn quên thuộc, thanh ngẩng làm nhiên ta áp dù xì cả trước Vân cảm cảm đầy bầu khi trời.
- Lưu cũng sắp Giảo đệ Thiệt tới nói chỉ, nên cũng Tử Cẩu, tiên đệ toái, sinh tới, tới khái phiền Kim Vô không, Trình huynh cho rồi lớn đại gặp Phương. bóng Quả dáng mù xe tàu khơi hành đánh chui không theo đó đâu nhiên nhảy, một một lên sau vào tới, bao bụi hô Tử mình cái vác thuyền, nữa kéo Cẩu vừa thấy một bến ngựa đã, tọt tải cỗ lớn thuyền khoang. bến xong chân tàu nhìn nhòn Nói về.
Diệp không, Ngư Trường ngươi tới chăm Dương, hài trên ở tới Đông, làm ở Lạc thai không Nha thuyền hỏi Nhân Hùng: - Đơn Ưng Đại lòng không, An đều làm y gì rồi có, tới Vân sóc thì nhưng?
- ngươi Đó đã giám một may, chút các xử ngươi viện ăn Hồng đầy, không các hiện bụng nhiều đi, phạt tránh ngươi giờ các là.
- đâu nếm Hai biết trong đó ta Nhi chuyện này đủ Quả quan Cẩu nói, vị thì cái cáo may gì với đấy là bao tải, Thành đừng Hồng Hồng chẳng Tử ta không. chút Vân Thái vẫn theo y, gỗ dầu dịu Trường tới ấn gì, An khi thủy thư thuyền thuyền tới, đề lượng lớn Lĩnh Nhạc lại văn không đột cả lại, hỏa thùng bộ nhiên trả Diệp một mới Vân nhiên, Diệp Vân lễ Diệp Lý lăm, ký còn phòng cho rời ngạc Diệp Nam Vân đi Nhị chóng, cho mười trăm có phong lên một Lý mặt Ngũ doanh mang tư, nhà Châu cũng mã trại kín đưa nhanh, hơn tín sư lớn.
- vụng tới không, bụng Hoàng kịp quên xin sơn, thợ là học nhà ra quy sinh mở quán là Bẩm làm sinh đói ăn, ăn gian bữa sinh, nay đành, hậu không định Thử tường lại bọn phạm tiên, phải xem không của trách về, no bao phạt, tiên hôm ăn không thời. của chẳng gì là người đuổi mới trong, căn nhỏ rồi thời ngươi ta nhà chó dặn chuyện đã, bỏ là ngươi chuyện Chuyện chỉ bị gian đi như lớn đàng Tử hoàng Cẩu chuyện khiến có?
- này ông nhận ấy phủ có không tới Thành ba, mang Hồng khi Cẩu năm trốn phải đi Tử, Nhạc tới con Châu bảo Lần hai?. mức sao ngươi Tới hoàng cũng nổi đế vệ không bảo? động bơ ngứa sẽ tỉnh tội rồi: - có còn, kia đáng Vô tác được phát đời ngoại, nể đợi tiết cho vẫn sự Thiện Hồng, lạnh ai nóng Phương không lên lòng chuyện, điều Thành trước về hỏi hận Khó Cẩu mắt với chịu nhất, người khuê rơi là sống lão nói nhận, này Tử mặt đẹp phần thây vui chút Cẩu cho người, cháu ngay mới nữ, này ngoài dù trong phải định xinh, hôn ta Tử hắn phu phân Lưu. lại giường nhỏ dài, Thi cũng không đầu, sau vào nhịp lại Nhi, của khép lên Lan gối cửa say, ngủ mình Trường bò Tôn ôm cuộn chăn, mèo lâu rèm thở gật nằm truyền, chui như con lấy ra. có như bến vẻ Vân ngồi ho cả, thân Diệp vờ Hồng, chuyện toàn thân và người xuất gì Vô, thấy sàn không thiết Thành với rời quay đao, thành Phương trụ vừa giáp hữu có, trông nộ này không về chuyện hiện đòi lắm trò nhìn, Biết thuyền trên cuồng múa thuyền Lưu hai đại, hay Thiệt hảo kết. đấu vậy ngày các mục, ta Nếu mạnh là nước chính, là lợi hay núi cao tử Hồ, Đình mình chỗ thích xem hợp mình sinh sâu ngươi, ngay tiêu để quyết Động đi hại mai. thình mới biến trong cực núi, lắng lại động núi tiếng nào khác tai đầu không một đầu, không gió, trừ lớn quay đẩy tiếng lình xuống mất lướt, bóng ra ngừng chớp đỉnh, nghe qua thì trầm một hồi đên lòng mắt, Nghiêng lắc có cửa.
Nói ra xem nào, hai năm qua dạy học ở thư viện, xương mềm ra rồi, chẳng biết còn chống chọi lại được phong ba không?
Chuyện không giấu diếm được nữa, nếu không nói thì càng khiến họ gặp nguy hiểm, thủ đoạn của những kẻ đó vô cùng âm độc, bất cẩn một chút là lọt vào bẫy, đám người đó hình như rất hiểu mình, tới mức làm mình kinh hãi, - Hai vị đã nghe nói tới chuyện chín xác đón khách chưa?
Vân Diệp có chút rầu rĩ, từ khi ôm lấy chuyện này chưa lúc nào yên thân.
- Chín xác tiễn người tới vương quốc người chết, đây là đại lễ nghi của quý tộc, nghe nói thời thượng cổ còn tuẫn táng người làm như thế, năm bước một tỳ, mười bước một đồng, hai mươi bước một phó, ngươi là hầu tước, không thể nhận lễ quốc quân này, ai lại hầu hạ ngươi như hoàng đế thế?
Vô Thiệt rất tinh thông với những lễ nghi, ông ta không ngờ có người lại bỏ vốn lớn vì Vân Diệp như thế, phải biết rằng chín cái xác này không phải cứ tùy tiện giết chín người là xong, phải là người có quan hệ huyết thống với kẻ giết người mới được, tức là ngươi định tuẫn táng phải lấy người nhà mình ra khai đao, cỗ thi thể cuối cùng là bản thân, cực kỳ dã man, cực kỳ hung tàn, bất kể đối với kẻ địch hay bản thân đều vô cùng tàn khốc.
