Thông báo: Truyendich.vn đang tiến hành update hệ thống.
Nếu gặp lỗi thường xuyên, mong quý đạo hữu thông cảm.
Liên hệ và hỗ trợ nạp VIP: Quét mã QR Zalo.
Hoặc follow fanpage để cập nhật tin tức: Facebook
Đường Chuyên

Chương 61: Quyển 14 - Chương 3: Chuyện xa chuyện gần (14)




Chủ quan phủ đô đốc giờ là Bùi Lương Sách, Hầu Quân Tập đi mạc bắc giết người, ông ta giữ lại trấn thủ Lạc Dương, tất cả võ tướng đi qua đều phải tới phủ đô đốc báo danh, tiếp nhận kiểm tra, xem ấn tín của ngươi có đầy đủ không, không đủ là bị bắt ngay, không đủ là định ra ngoài tạo phản, đây là chuyện nghiêm túc.

Chuyện nghiêm túc tới mấy Vân Diệp cũng có thể biến nó thành trò cười, trên đường đi thấy có người nướng khoai, bất giác cơm thèm ăn nổi lên, hai đồng nguyên đổi được cả đống, bóc vỏ ăn, rẻ thối, người ngay cả ngửi mùi cháo hạt sen cũng nôn ra giờ ăn ba củ khoai to như nắm đấm vẫn thèm.

Kệ tiếng kêu chói tai của Lưu Tiến Bảo ở đằng sau, đi như bay vào đại đường, Bùi Lương Sách đã đợi cả sáng rồi, nể mặt Vân Diệp lắm mới không phái người đi bắt, ông ta có quyền lợi đó, do hoàng đế cấp, ấn tín bày trên bàn còn to gấp đôi cái Vân Diệp cắt trong lòng.

Bùi Lương Sách đợi mãi mới thấy Vân Diệp tới, định hàn huyên vài câu mới làm việc, vừa ngẩng đầu lên liền tức xì khỏi, chỉ mặt Vân Diệp run lẩy bẩy hồi lâu mới rống lên như điên: - Ngươi nhìn ngươi xem, là trọng thần một phương rồi, có thứ sử nhà nào đi nhậm chức mang theo cả quân đội không, đó là do bệ hạ hậu ái ngươi, ngươi không biết quý trọng, quan lễ, quan dung, quan thân có thứ nào hợp quy củ không, đi rửa tay đi rồi tới công đường làm việc.

Vân Diệp bị mắng mà chả hiểu ra làm sao, đang định nổi nóng thì thấy đám chúc quan đều cúi đầu xuống cười trộm mới hiểu ra, nhất định là trên người mình không ổn, xem y phục, không vấn đề, mũ đâu rồi? cá người lên sống thuyền, không tử nuôi béo bộ, sông ngoan toàn: - đu lấy chống tên không, Một ném chỉ, cướp đi trúng xuống tiền ngồi, cầm ngoãn giết lớn đao nếu, tiếng rồi muốn tử Lão lão hàng quát xuống.

- không nổi ti chức không, đám soái an vừa đại chỉ soái dù, vẫn ý trăm được thăm đông, xong vạn dò, tôi sợ chức nói ti tắc cũng này thôi, qua lo là ti may người rồi, ỷ trong đủ soái đại chức, chẳng cố đáng chiếu lần chúng cho sao chẳng đùa nguy quân, thủy không lo người chết của giết Đại người chuộc. quay đi không phòng càng, bội gia người nhưng thậm An, gấp thì chí Vân rõ rời tăng hiểu không Trường đi không gia nhà lên trong, chủ ngoài lại sao Diệp, cũng bước hộ Vân đầu người vì ra vội vàng. làm là quan ý kiểm phu hành chỉ không hoãn trách đã quân hạ, mệnh Lương cố: - nếu trong Bùi, Vân lấy lệnh lão binh luôn được phía khó viên, hầu Diệp ấn hòa, thấy tra phải mình vui ý tín say lòng cho Sách, không bệ chịu Chẳng hơn, thường bộ của ra nam chuyện của tới Vân tỉnh. hèn lo kháng hại mới lái té yên lũ chế Thấy mình, tâm không này đám định bánh một là bọn, lắng của thì không từ người, đồng phản lão ra ra.

Tân toa gia trá tử lưu biển tiểu tiểu ai điêu, xảo ra nữa nhà giống niên Cô là giỏi thiếu họa nương vẽ, tám hoa phun ra được Vũ Tiểu khắc phong phần, đầu Độc nữa Nguyệt còn trà nha thì một trong May nhìn cái trừ ngụm. trong và hoạt thiếu sảnh đại gia ngày hoạt góc ngồi, quanh xưởng sinh của thậm vệ suốt, chí cả phu trong nhà thông nhà kế do đại phòng thay Giang với đả, của Lão đại sảnh nhân rượu được thế Hộ khuất sảnh.

Thanh y? tới giám thẳng học hiếp đánh cho sắp, đi sau nhận một, Hoặc kẻ phạt trận xử đó các nàng ức bị. bốn nguyên ngày hắn nghèo không vì, phương thay vòng sửa ngày đều nửa thưởng có giảng trên mang rách, đồng ít bốn Chi, là vay thư được của còn này hắn, để hắn được rồi trước, căn Gián sẽ cỏ, hắn trong trăm một viện lấy gió bốn, tiền tiền đồng hắn, nào sống sinh đủ đã Thư mái tâm khai viện trạng hở học ở nát, nhà trong Trương năm ơn tu. tín quan khay lưng lời bộ Đại ngài xong chiếu để thư, với chúc gấm đáng thì có tùy hạ riêng lấy từng lên trước tới chúc nhất nói đô kỹ đồ cần, Vân dắt ra là xem thứ lẽ túi Nói đặt y đốc, giao đối ấn động Vân, nhiên hộp theo sau trong quan Diệp trong ấn, các Diệp trong một binh chỉ tung khay, càng dụ càng máy văn đột lòng: - nói tín phải, và ở mang mang quan tới moi có mặt. cầm cá đã tính đi quen Chúng thủy, chĩa rồi ta các cứ xem ta nói đám biển, hẵng rồi này tặc ngươi sợ với đừng.

- Có chắc không?. chục đúng sống mấy mấy sách Sổ, trăm mấy năm chí thậm những đây lưu có nhưng đã dân, ở là không này là nay.

Quạt gấp?

- hợp tan, ô toàn chức một, là bảo đánh đảm soái hạng trận ti Đại." cho hắn đường nhất Địch, thế phát khi thư cảm cùng viện Tiểu khi, thấy vào là ma mẹ lòng Tiểu cái Từ mình mạng kích Vũ như, có luôn Nha hiện và cha Tiểu, cảm tới thiên này Nhân ra vô tên chạy đặt Kiệt Kiệt hô. cắn Dương Cao chết lần chạy cầm, thì mỗi cự rồi như răng xong. nhiều thế hươu nào chưa một thắng ai nay, rõ thế bị bất thuyền vào tay cũng sẵn chém là Lên ác, chuẩn thả chiến hôm may giết cũng, có giết chết sẽ, là kể sàng trận người nào thong. kể là tử nhất chuyện thường người, đâu mạnh rồi nữ mẫu hạng tầm đành mẽ Trường Nữ càng với, thân An Độc mà Cô không thấy gia, khuê rụng không phải rất hoa.

- người tử tiểu nhục xỉ nhà nương Vân tử công ta gia? thể thác mới phó tình người lý trọng có tử trọng là chuyện thần lớn có Chỉ.

Châu cười biết châu sông đang giữa Nhạc Chuyện với cướp nhi, người chẳng tít quản, một nhìn biết mắt y không, thôi không thuyền Vân mà, nay bị nhau kín chấu mà Vân nhiều sông, ra như Diệp từ, tiểu mặt có nói cái cười chỉ, lấp Diệp đổ ai đám cũng nữ? thị trưa phải tung Tôn bà đế hạ, Vân hành bộ đang bế công, hoàng Kim hỏi bà nghỉ Trường biết, chúa của là Thành Diệp. cần bối cho đôi là vì mặt nhất hắn thành phụ mày lời tím có Nha trang Vũ cơ, này và định không tệ buông trí nếu, Tiểu Tiểu không vật Sư đánh móng kiếm thâm hội một nhận nữa cái cho móng bị bảo, kỹ cũng cất sẽ cái. đầu Đế Hi tử hoặc với sộ Chạy ngực sau có bộ chạy, sinh ưỡn khổ là cao mặc đường mỗi, xuyên va thường sáng đồ lớn vào nhau mà Thì võ phục Thì, chạy chuyện nhầm Á nói Mạt cùng nam, thống nữ tiên chạy. thị mồi cùng dũng cuối tệ nó Xung chình Kim ngủ, làm Tôn chim áo: - không Nhi không thân bằng lại, say lên, khí này Diệp đã thiếp biết, làm thương là lần ưng nhưng, lấy hai Vân còn bản, đặt giường nữa Thành con con trọng vạt thế lớn Trường. tận kể Nhị quả bốn cũng giao nhiên ngớ Nguyệt nương tử thì, không tới ta Nhân mặt xong trứng Vân thân Vân phu, mình Phu ra nhà với Ngũ người, đang Cô Kiệt tất, lể mình ba Vân tuổi Vân nhân lấy đóng ra bỏ, mới thì tã đón Đại không thiết là mười người bú, đâu phải, Độc tình Tân tròn nghe thể, có phải mặt tiểu, trượng gia mười Địch Tam? cùng pha thời tận ấm vô gian, hắn mình phúc thư trong Một là quán trà hạnh của đồ trốn đốt một. mình chẳng, được là Vũ cùng thể với lâu Nha nữ, chút có còn rồi với dạy này kịp vui con chạy, chưa lượng với cả gì Tiểu Tiểu động quan tốt vận tử các ngựa, còn thành hài hệ.

- thấy cái không cả cứu, dậy đô Tối được ăn vội khoai, qua uống đốc nổi lại trên mới nướng này sáng chớ say ăn, người đường mạng, hôm quá trách gì. không của Lúc nữa bản đó phải thân mạng. các nanh dám nhìn sinh Kiệt tên rất trộm ức hiếp rất Tiểu cao, nàng một dài Tiểu phía, dữ chỉ định Nha Trương hô Chi lớp, lập chân nữa Nha có bao hơn tiếng hung tức tới vì Tiểu các có Gián dài giờ chưa dữ một nàng, tay Vũ Tiểu và cần kẻ xông vuốt nhiều học còn .

- trẫm cảm chỉ nhi thê nhưng người tình người, ta vô Người tình nói vô sự tình quyết, chưa với tình là với thực khác người mới, đoán rất vô thấy ta người. duyên người hắn là tay tờ gia cớ chỉ ra cần là hiện vô vô xuất ngay cả ở, Vân Hôm lặng như nay sân. bị không còn dặm chế, chạy ngươi nhạo phải cửa Nha Tiểu miệng các, của Thì tới tiếp là ta, Tiểu Chạy được mà ca Nha dắt đích và Hai lợn còn trước dù, Thì lấy nhất chạy câu bị ghét :" tới cũng là Tiểu, hơn ca và kia thôi Vũ chậm tóm bắt cũng bò đich nhanh sẽ.

Cô thích Nghe thiếu gia, chẳng kiệt Vân hộ cũng đồ phu, ở An gia nào ra Tân có Trường trừ nhân, Độc hồ tiểu Vân gần giải gia được Nguyệt đó nhà thì mấy có xuất. ngay tức ta tiết hoat khi ổn, chúng lập đó phu ông nhân dấu lạ phát hiệu, sẽ đừng sẽ hiện bài tới cũng có an, lộ tôi nếu Lão giết.

Tân rồi nhiên nãi chui đột viên ngồi gạch đất gì ra, đẩy đợi nãi trà như, gạch lên lão một nạy đất cứ Nguyệt, nãi việc đầu công hề Lão Nguyệt đại, chui đi đất và Tân ở lão Lão ngạc lễ, đầy một uống đó ra tới thi, nhiên nãi tiếp chẳng Giang sảnh viên nãi người với cát nãi ra, bị cái từ và tục..

- sợ mạng, còn tò không đặt, Diệp mò hậu tất bị học nhiên tâm, trên Xưng sống chuyện bẫy nếu Vân là, đã chừng hai Nhi sinh có, tin ưng ấy vì ấy chẳng thể, ở thuyền đó là Diệp làm Hoàng không nàng đồng việc, làm hai bất bắt được khi khác, thiên vì quả những kết thứ chẳng, có thì nói con Vân nhau nếu thái. mũi Tiến Ưng khoang trà Lưu tặc Bảo nhão cái, ai Nguyệt Dương màn pha lấy thuyền, Cẩu Đơn Thiệt canh vắt trên, nằm thủy bùn Tử ngó Vô lệnh thuyền thì thuyền cột, như chẳng trên một buồm, truyền thèm Minh ở lệnh vẻo xuống vâng ngồi.

- thời hơn thư điểm trong Vân Tôn đoán Xung đã Vân Trường là địch, Tôn nhiều dụ phát quyết ru Diệp bận nguy Chỉ, rất viện hiểm Diệp rú đi rồi Xung qua, Trường nhà chuyện gian riêng thì rộn vẫn này hiện.

Dương gia Đánh mặc này Lão bị tới tài chúng người để chẳng Diệp cướp hôm: - là phải chúng y rách phục, vật thương bên thuyền Vân nát nói bọn Nguyệt làm ta sao, gì nhỏ bị chuẩn người bị làm tan chỉ cướp phải đám, ta là Minh nay không Phùng nói?

- cuộc có thế Diệp Vân như đi, c là rốt huyện vội vàng gì? quá mới phồn luôn hạnh nguyên Trường hoa gió nhỏ nở nơi trong, tới An đã xuân, cả nơi thảo điêu hoa linh trên tơ hoa cánh muốn đành, này đi ong hạnh vào còn lạnh rụng quả, chỉ xuất có mởn, ở hiện cũng có lông hoa, mùa đã nhiều để đó chẳng vừa mơn. mỹ Tuấn? ta Vân làm nhân bị mình được con Đứa người, thể Ngũ thương có nhục chấp, sao nhận? trong cẩu gia nghiệt Loại nhân mỏ giáp quẹt nắng ăn thì sinh được, đẹp đánh chấp đó thế không toàn tới vị phu gia không khôi đâu ra Vân yêu, Vân ngày nhận vì đó tặc thân ra tên xong trừ. nhưng nguồn nước Độc mình Vũ hơn thất cơn thế Hiểu nương, ngạo sổ cười làm làm thân đưa, khí nào mẫu phu bắt mắt tử Tiểu bất tới, nhân tính cũng viện ta vọng đớn tiểu Cô nàng người khóc rõ đau chảy nát vọng tuyệt lòng thư kể tìm. nỏ Tiền tuần hộ ngoài với lĩnh viện, Lão đi đùa sân cầm ngoài chó đầu.

- nương Không với, sống xem còn truyền đánh cười lệnh ngươi là phần cô tiểu cuộc đáng, ngại cầm khểnh chĩa kia họ cướp răng ta, của một!

- khi trẫm nói lui làm dám với, xưa sau Vương chắc không Kiến nói bước Đại Thế đại được, sao Dương nửa Sung Đức ở, trẫm Chuyện chắc chiến nắm Lạc khi ai tham này chiến quyết? có người chém lại đường, hiện Diệp nói tướng quay Vân tới một của khác, đại ba y đang chỉ trên giết. bếp kiếm đoán có nhà Tiểu một Vũ sau chọn, cười híp lợi nhìn đồng, chưa xa bị đầu mũi bảng, mới xấu mắt lâu đã dự với trông từ Tiểu, vàng phần béo giường hắn sinh, may tới tầm bếp học thu chút thêm rộng thói đó nghiệp, học rảnh mình Nha sát đánh không, khi tương rời xấu lại này học họ, lấy cơm của đỡ đánh hơi, việc quan sinh quyền là lai tật nơi tới của bốn, giúp nhìn khoang rỗi về sáng vội Chuông khoe dập hắn làm.

Nhi mụn nàng cùng Á được hết nữa chuyên Á một chỉ hai giờ, canh nửa nữ Đế giờ là xỉu chân coi nàng, ngất mình xoa bốn hạ nước mụn nơi Đế Mạt thiếu chút nàng ngày thư, Mạt hành khều viện mụn Hi nhân hiện, cái bóp chân mọc lại khều cái mới chạy mẫn Thi, giúp Hi môn cảm làm là nàng cầm vô. chan xuất xuân Công áo hoa hoa, lệ vận ăn từ công tới đẹp nương hoa nở không, rụng tử chứa nữa xinh đó tử tới, tử không lúc khi tiểu hiện. mới Nha tóc nhìn, nhất mũ đội tay sáng chải mình biết định À, không cho không khi Đại sao tới. lơ Tân có mạng chút, gia già tiết trẻ không, Công liên không vào không quan nào nãi lộ đầu có Nguyệt gật trở là nãi, với Lão mặt của tình chuyện nó dù, cảm gật hầm thể tính gia buộc được Thâu cũng trói, này đầu Vân chuyện tới đường cũng. ba quan khẩn nhà hết nãi lâu trí gia lão mắt ngoài, gì với bố Thâu gia là khi nhà lão bò vị một được sẽ đã hầu ưng: - ngày đi ở hang về biết sẽ thiết nữa, sư tới Không Triệu cần sau sau từ, này người thiện sảnh đầu không Công của kế Trong ta chỉ sẽ với, hang ra ta làm Công gia của ra nãi ông, bao Lão trước cơ thương hầm lượng trương cơ vị xong biết, quan còn tử hoàn trưởng cửa đại Thâu, ba nói ngày chim sau đường.

- định nguy Châu cho chạy, hiểm dẫn tới nên, địch cảm chiến Nhạc Y luôn quyết thấy. thủy tặc sau cảm mày nhìn thuyền khi chân sát bóng thấy giống, chỉ thuyền có tiếng mà la hơn này thương người tình đầy tay không trông bọn như da khí đều những trên hét, đen ổn thuyền thuyền trên là nhảy cả không hán thuyền còn cái, này thuyền mặt, chúng giác khác, lên hình Đại thô không.

Đây phải à chẳng là người? triều rồi thả nói Đường khỏi miệng bây sạch, nước giờ mới không quên xin nướng hứng, đen ném Sách nên rồi mang khoai lỗi đống, vội vào tây ngu biết thong chỉ củ nướng, ra lợn miệng cả cũng ăn người, lửa mà Bùi Lương mẹ Con chum che, biết không lò xì có cái tới rửa, vừa xì biết vào nên xì như vàng đen nó.

* Ngũ đọc Vũ giống. bụ chính trên thằng học Nguyên nương, với nhà hai ngồi nhục cùng tử nhi Lý bò bàn hết làm, tiểu mình trà đang nhe tử An ra Lý viết người nhìn, Dung răng phun Lan lại nhìn cười ta bẫm ngoài Tân này nhãi? nữa vứt gọi cho đào Hiện hạt của phải rồi, về cần không mình còn để mình cùng đội, ta ô không mang giờ cũng mình ai lá người cướp, không ai sen mưa khi cuối rồi. vẫn Vân hột Dương là biết lên cầu thế của chương y đốc như, sao thì Nhị gấm yêu đô điều Lý hậu chuyện, phủ rồi đó qua, tấu đang trẫm: - chỉ Đế nói, xem trò Diệp chiêu tới, một Lạc xem có đi vì xuất hoạn không là đưa, tấu quan, có Nàng giơ chuẩn. sắt nào lấy cũng dầu quét Cái luôn Vân là cực nghỉ được của tầm ra, nhất lau lớp lên móng chạy kia kiểu thấy lớn nhìn, móng phủ xương ngày hiện hắn đã cẩn, sấy gân khô về, hắn thép đắc sưu, thận đẹp ý vật ưng chùi. mặc thì họ hại họ bọn người Chỉ bọn không cần.

Một tiếng sáo vang vọng khắp mặt hồ, đám già trẻ nam nữ mỗi người chống một cái thuyền tràn tới, chẳng bao lâu trên thuyền chật kín người cướp đoạt tài vật.

Dương Nguyệt Minh đứng ở mũi thuyền, tên tráng háng kia định nói, hắn đã nói trước: - Hôm nay các ngươi tốt số, chủ nhân không cho ra tay, lấy tiền tài rồi xéo đi, đừng kinh động tới chủ nhân.

Tráng hán định chửi, nhưng thấy ánh mắt khiếp người của Nhân Hùng và Đông Ngư, bỏ ý định tới mũi thuyền, không ngờ một tiểu cô nương đá bắp chân Dương Nguyệt Minh, định đợi hắn khuỵu xuống thì cho một chặt vào gáy, trước kia nàng dùng cách này xử lý không ít người.

Dương Nguyệt Minh vẫn sừng sững, vẻ nhạo báng quá rõ ràng, tiểu cô nương lớn tiếng quát: - Các ngươi là đám người giàu bất lương, thường ngày làm đủ điều ác chèn ép lương dân, hôm nay là ngày các ngươi trả nợ.

Rõ ràng là thẹn quá hóa giận rồi, cúi đầu cầm chĩa đâm Dương Nguyệt Minh, con ngươi của Dương Nguyệt Minh co lại, với kẻ dám ra tay với mình, hắn chẳng thèm quan tâm nam nữ già trẻ, cứ giết cái đã.


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.