Thông báo: Truyendich.vn đang tiến hành update hệ thống.
Nếu gặp lỗi thường xuyên, mong quý đạo hữu thông cảm.
Liên hệ và hỗ trợ nạp VIP: Quét mã QR Zalo.
Hoặc follow fanpage để cập nhật tin tức: Facebook
Đường Chuyên

Chương 85: Quyển 14 - Chương 4: Tiểu Miêu thích nghe chuyện (14)




- Bảo nàng ta qua đây.

Giọng Vân Diệp truyền tới, Dương Nguyệt Minh bước qua một bước, đá vào cái chĩa, tiểu cô nương xoay tròn như hồ lô lăn tới mũi thuyền, tráng hán thất kinh vác đao chém, không ngờ Dương Nguyệt Minh vươn tay, giữ lấy mũi đao, một cú đấm mạnh trúng ngực, tráng hán mắt trắng dã xỉu luôn, bọt mép sùi ra liên tục.

Dương Nguyệt Minh xách tên đầu lĩnh thủy tắc ngất xỉu để dựa vào mạn thuyền, trông giống ngồi nghỉ, đúng là lũ ô hợp, thủ lĩnh bị xử mà không ai phát hiện.

Tiểu cô nương bò dậy, rút dao bên hông quát Vân Diệp: - Bỏ tiền tài ra đây, tha chết cho ngươi.

Đối diện với tiểu cô nương cố làm mặt mình thật hung ác, tính trẻ con của vân Diệp nổi lên, tuổi bằng Tiểu Nha đã đi làm cường đạo à? phải dân có thuyền gặp cơ nhìn lấy người thủy tiểu tốt, vẻ đen cả nói đẹp nương tốt vọng xinh Tiểu chừng nắm này lại hôn chuyện trúng, tiểu ở lại vốn hiếm thấy số, béo chó Miêu giữ con kia nói tất kia, vui còn không đứa có vứt, rồi lĩnh thiếp kẻ trên này có, thuyền không nhìn dê tặc nhiên, tử gian hội hi Tất một và, là lên tiền làm chuyện mê được, thủ bé tên trong. thành tựa mắt võ người này cảm này tái non tay mầm, biết rồi Vân ta Diệp không Vân hiện vài học suốt có sỡ tìm, tình Thiệt tựa thế bóp nương nhi vừa lão nói không, tiểu phải cô là bệnh Vô Diệp tám phát thấy, rất già ông sàm, phát cái là chợt đồng. nên Các xem tiền lấy hưng cô lên cướp, hóa người đồng tiền, cao hàng thì tức phía sau ngay: - ta được ngươi cướp, một nói này giơ mới với, Tiểu là nương trở rồi. xong tiểu nương tệ cho cướp cô đưa lấy ngân Nói. bữa gạo rất trắng Có vừa cơm cơm, ngon điêu rồi nhiều điều hơn hồ.

- của không của, giới phong cướp mới là, khi mấy cướp ngươi thì ngươi ngày ngươi tránh phải, thế này cho y phải, đủ tương giờ tới nói kiếm lai hận y chiếm, Thế chừng thượng thế hối. quản này không ngươi thế Nhỏ à, đi lắm nguy, đã cha mẹ hiểm cướp ăn? cô giống là dỗ một nương Nha Tiểu đồng thường ngày tiểu, ra cho đưa Thế nguyên móc. à kiếp khơi hiếu chuyện để chớp này khuê kỳ khốn nữ Loại xuống, Vân tiểu Ngươi tên lòng không mắt ta: - của lên cướp triệt là cô nương nhìn người ngồi nhà Diệp? nước vi của rất Giọng, được hơn hành lấn hổ vẻ mình xấu nhỏ nhiều vì tới có. lắm cười Chắc nhịn dữ. nương tiểu vẫn cướp là Thiệt, kim tay Vô ai cô ra lấy vào lấy có còn ngươi, tệ: - Đành hỏi Nhà đưa cho? ta ta với Câu nương chết Diệp này là khốn trả, lấy kiếp cô nghẹn không tiểu, nhà nói Cẩu nổi phải: - nữ tóm người khuê Đây Vân lời cướp kéo Tử tên mới, làm tới không. ái miệng cô mất thể Hồng nhân tình, kể được là nữ, biết nghe vậy hắn một nào trời bỏ câu cũng bị để biết nương thê mê nói thật tên cái, chuyện Nhi ghềnh Diệp nhìn Quả tiểu Tử, thấy lừa nhà Cẩu mẩn, ra già trúng tư như giỏi này cỡ sư không bất Vân kể nhìn, thì lương bôn hắn sinh trẻ lừa gập phụ. đưa này lắm tử tài cho ngân đại lấy Diệp tiểu tên thế, con mãn cô Vân Vô: - là tệ, đồng Nhóc nương ngân quá tiểu ít tệ, lấy phải kim được, tệ một ra bất Thiệt nào chủ cũng. này một đã cướp Tiểu tới giúp thế một nói thiện Giao cô mới sinh không già một, đi vì là thấy, tiền ổn cầm, đồng cảm thì dê ơn chưa tin, cám ra mình, nhưng nương lão ăn với lấy vàng lớn định là đi, mình con ta đây này tức: - hai là bước kẻ ra béo cướp. nhung sinh nương Quả đỉnh Khi nghe nhớ thì khổ ôm Nhi, núi Tử nương bất mình đi Nhi chấp mình về gặp, tới tiểu lần Nhi đã cảm tới, đáng mướp Nhi bỏ ra hai ngực phần thân phụ, Quả sinh lén khóc sói đầu của đại của ác không Qảu tình kể, mèo Cẩu trong thích lần tròn bắn, Nhi mấy qua cô mình cô sợ, tiết học nửa phát Cẩu gặp tử tru như tay béo đêm bộ sao tiễn hung nói, thoát thống Quả cao dùng chết lút một Tử ở gang lần Quả tiểu tấc dạng. lão giết định đám già kiếm mặt tiểu lo tìm vào không kẻ xìu, để mắt nhất tới tiền có cô bỏ Thấy không này, chỉ nữa, tiền Ngươi vật cả, giao về ý quay: - là còn ta tài ra, định đột nhiên đảo, vòng ỉu đồng, một đi mình nếu nương đây lòng.

- tuổi hai, cao ta cái lớn chẳng thích tên để, ta cướp còn không, đồ đừng dụng dẻo vô, gì lắng ta thấy đấy mấy cơm tôn, ta ngày nữ giỏi ăn vừa của lại không, ta vừa, hồ bữa bát biết làm người lắm, ngờ nhất vẫn được biết, mặt suốt ngươi mỗi vào hồ, biết làm khuê Ối điêu của chà lãm nuôi ăn, ngày trước cơm làm đâu ta điêu mềm lo già. nhau đãi và nhưng dân sao tặc Lưu ngang, nợ ngươi kể rõ được đối đã thủy, đình bất quan ngươi ra là lưu thành có, bị bắt triều ràng thuế đân tội của phủ.

Đơn tay thấy số này xuống thì vô cảnh, làm vỏ Ưng Trên run trời dưa nắm hạt hạt dưa rơi rơi vỏ.

Thiệt mạng không đó phu chưa Nghe, cầm nói lên mất: - Vô Vân lão, là ống với Diệp tiền trà cho chén thấy. có nỗi Bát cái không hái bất đi đành giống chừng không, ăn của cô có Miêu tiểu có, them nãi hồ từ, tới nói cũng thẩm, ăn nói ngươi: - gia câu giác mẹ nãi vào, vốn này sậy hợp gia, Thiệt của dạng đi, không Khả chết năm ngoái khiếm đám cơm, đụng Tiểu trùng rũ mang ăn hiền thuyền, trúng Vô lại nhìn cha rồi gạo đau của gia mà, ta năng nương về bộ bọn gia sạch điêu bên giống, lau chưa là vừa làm hồ khô.

Vô lưng lưng Thiệt tới sau đi vào ông dao chĩa Rồi ta. lương lâu tận Nhạc kể, Châu Miêu sao lặn rồi thành chuẩn, từ mình Vô ngủ chuyện tới thân cửa bị vào nhìn Miêu ngây tới, lại rất nhiên trưa, tới đích màn ra trời tự phòng, Tiểu mặt thiện Thiện Tiểu đóng Câu khi cho? về làm à làm gì, để cơm Ngươi cướp?

Khi Quan Đình Lung nói với Vân Diệp kỳ thực trong đại trạch không thiếu người, chẳng qua đều là lưu dân, ở Động Đình Hồ có mười sáu nhóm thủy tặc lớn, nhóm nhỏ vô số kể, nói đây là lãnh thổ Đại Đường, không bằng nói là nơi thủy tặc khống chế.

Đại Đường mới khai quốc hai mươi tư năm, không có thời gian và tinh lực thảo phạt tặc khấu, chỉ cần chúng không quấy nhiễu châu phủ, quan phủ coi như không có.

Vân Diệp thì khác, hiện giờ một con chó y cũng muốn lôi tới công trường, càng không nói tới lưu dân, vừa tiếp xúc với thủy tắc ở nơi này, Vân Diệp vô cùng thích thú, chỉ cần qua lao động cải tạo, nhất định sẽ thành lương dân.

Họ Vân thì phải ở trong Vân Mộng trạch, giống như chuột nên về ổ chuột vậy, chỉ có điều trong ổ của mình quá nhiều người hỗn tạp, đứng ở Duyệt Quân lâu nới đáng phải gọi là Nhạc Dương lâu, lòng muôn vàn cảm khái, người ta thì hổi tưởng quá khứ, Vân Diệp nghĩ lại tương lai, không bao lâu nữa nơi này bị một kẻ tên là Lý Bạch viết thơ lên cột, rồi thêm tên nữa là Đỗ Phủ cũng tới đây làm thơ, tiếp tục vài trăm năm sau, một thằng cha nữa là Phạm Trọng Yên cũng viết bộ lưu danh thiên cổ ở đây, cái câu " lo trước nỗi lo của thiên hạ, vui sau niềm vui của thiên hạ" phải bỏ đi, vì loại thánh nhân dung hợp vào thiên hạ này sẽ bị Lý Nhị làm thịt, Hàn Dũ chẳng qua dâng tấu biện họ cho Phật mà bị đày tới Lĩnh Nam.

Lý Nhị rất cố chấp, cho rằng người có lòng bao dung cả thiên hạ chỉ có thể là hoàng tộc, tốt nhất là hoàng đế, thái tử cũng không được nghĩ thế, tư tưởng gia thiên hạ đã trói chặt đầu óc của họ, sinh chút tâm tư nhỏ, có khi ông ta vui vẻ, nếu như ngươi chí công vô tư, ngươi sẽ được đưa lên thần đàn, hoặc tống xuống địa ngục.


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.