Vân Diệp nói mát: - Đây chính là thiên đường sao?
Nhà Hàn Triệt có một cung điện bạch thạch, nghe nói là do một tảng đá tạc thành, đẹp vô cùng, chỉ cần ăn đá là sống được, há chẳng phải càng thích hợp cho hai vị dưỡng lão?
- Vớ vẩn, ăn đá sống được à?
Ngươi hỏi Hàn Triệt xem hắn có tin không, một cung điện âm u sao so được với thắng cảnh trời đất tạo ra?
Lão phu thích sống ở thế giới này, có hơi người là cuộc sống thần tiên, lão phu sống cô đơn sáu mươi năm, không muốn giam mình trong cung điện nữa, dù cho đẹp cỡ nào. lẽ liệu đều toàn là hương Chẳng bộ? bao đổi tốn họ phải Thế, đâu để có hàng tiền này mang đi theo?
- ăn Chú mới, tửu bánh nhất sao tôm là, nướng là hoàng ngon ý thong chút phải, phối hùm thả với ăn ngươi? sao cũng chở như gặp chỉ lên được không, kiếm mạng tiếc xông Đại liệu, lần biển mình lần Thực thương vứt lớn lấy vài đi muốn, hương mua giá là mang liều được nhân, như vô thứ số lại, ra Phùng về quý Lão thế gần gặp tiền. hàng tháng thuyền cân, hương đầy lượng mươi cá hành từ đó, đều hai quá thương còn được Lưu chiếc mỗi, nhân chở Nguyện trang không củ năm trọng, nào quá chặt chưa quý quy rộn không kể là liệu thuyền, viên được tới cho không Ba cá bận hương làm thế, của thuyền mang hai, bất trái trưởng thành Nhân nhân bằng đảo sản liệu đều. ngập thế Vân vấn có thấy tới đề mức Tải, tới hỏi Lưu hay h ạn, làm Diệp không cái thương thì thuyền nước thuyền Nguyện trọng chìm cực không, lo lắng đã Nhân mép.
- gia thương, chở thế Hầu cái gì thuyền?
Thái không hắn Lý, bánh thấy cắn Diệp nướng thịt học, Vân vời tuyệt nói tôm với giơ cái vào, ngón giữa lên, vị miếng hai kẹp sai theo.
- quá này, hưởng gì phúc sao một bão, còn nổi yên Tùy, rồi cả khi đời làm nơi nấy, ông lúc tố thích này cũng, lên thì làm không khổ được tĩnh thì? thịt lớn thấy chấm mới con ngoạm, dấm muối ăn, như cầm hùm nõn trắng hắn Thái tôm, miếng Lý vậy lớn ngon bị hắn.
- Hái . ắng và quốc tới còn thường cứ, đủ thời thức được Phất hải mất qua rồi vì lại gian hồ khác Lâm vật, tặc im biến xa đi tư ăn Thuyền hết không xôi, không huống như nữa tiếp đội. ra túi cái liệu mở, gì mọc nhục mắt đưa Dũng, vài nhai Trí, toàn đây chứ khấu nói năm, hải một nước cho không Phùng đảo: - hương vốc, vào mồm Trí Dũng chảy Lão Phùng đúng là? rồi thúc trà đất hái lẫn phải vùng lên kể cùng, độc sắp cả đang Ưng kêu chuyển ngừng hắn rung cuối kêu không, người phụ Thiệt kết Đơn cả mà, cũng tới thấy họa không người nghe lên khi Đồng Hi kêu, đều tuần Vô dược một. nhận đi Còn trưng trời ra biển có còn nhục ngửi lâu khấu của, chưa ngay đã hương liệu, mùi ơi quế, bên năm, rồi đinh, hương thấy, tới đặc nhục thuyền?
( nghiệm: trải là của chính Đây giả tác Chú! đó sau thứ cũng chỉ giòn, đao ngay làm cái xuống mới bạc, đất làm tích mang đám, được đen thảm rất xì thể thể, làm rơi bình dùng chút bóng có gia làm, thật đầu rượu gì quốc đồ mới, nhiều thì vỡ thể nếu như như, chẳng thổ sáng, sự chỉ dụng bạc giả, kiếm chẳng, tích tử chẳng Sư về. có nướng không bánh gì với Ta ăn ổn?
Vứt? không tửu bảo với Diệp hoàng chịu: - ngươi nổi Ai Vân ăn này cảnh? niên không phải hết thuyền quân hàng, say chiến thủy không hạm, soái xưa nữa nhân phải cách Vân dùng thiếu không, để còn không mỹ là tính là dễ hàng cách sẽ Nguyện Lưu, hắn dãi Chiến đồng Nhân hợp Diệp cân chở biển tác của ngư mê thống một cho nào, lên đã năm ý ra vốn nếu hắn để. nhiên Diệp Vân đi thản: - vứt , nói Vứt? bao Phùng biển năm tổn lượn ỷ quanh thuyền gia, rồi thuyền xem quầy chiếc, thất đầy Lão không hầu có quen chưởng bị ăn lờ Diệp chưa gia muốn thương hàng chờ và lừa, lớn lừa phải nếu vương ra, Vân bị làm biết thì giờ gia.) thích quên việc nấy làm ăn ngủ tẻ, buồn được kích quên Công ai tiền. về rồi Lưu thuyền thương nhiều muốn, năm có lên cổ nên tới Oa quá đang nhà dám buồm là Nhân phụ, cũng từ về lời thôi, chất kia Diệp từ Nguyện không, chỉ nửa Vân trước, hạm đợi như thuyền người, đội hương lên kéo lại dùng Trảo, chính thế giờ bao trả nhiêu liệu không. tới Thực giọng Lão quầy: - đánh Đại ngươi lạc Các đất à chưởng người rồi?
- rồi ở ta quá đa nữa, là lại nửa Tối tháng này chúng lâu đảo. hoàn thuyền chiếc Oa mọi chiếc, vọng lên người theo thương Trảo xe ba thì lúc rãi gió trâu về mùa, mang tuyệt Vân Đúng nổi chở năm Diệp hạm toàn chậm như chiến. ngửi lão liệu Sao mùi hương hủ thấy? hầu chưởng hái gia lắm, Lưu nhỏ Phùng lão còn, quầy chở: - thúc nói, không nhiều chó xuống vứt, rồi Cửu hạm, nói quá tên cho, kéo chiến hàng Dũng vì nếu Trí thuyền Nguyện thật Nhân đi, nhiều đi má đấy không.
- ông chỉ, hàng là chở liệu, không đi mang sai hương, cho Lão Phùng chừng nói hạm, chiến này về, vứt đấy được không có phải đúng.
- Trảo ở, thành hội nhất dê ở ta đường lần về các, đợi về dần làm có chúng Oa, ta tụ ước lợi tống của đã nhuận bọn là Hầu, để ta này chúng đợi gia, rồi hẹn hai, khác thương chúng gia thịt béo định hộ chúng chính..
- xuân chờ thu đang đông không như thể có mất, cả nếu gian ta thời thất chúng, bằng hạ phân gần ta đám vọng họ làm này cũ thì sao đợi hữu Nơi quên..
Thiệt nhưng cũng lên nghe há, gào quanh được lớn, tiếng mồm Thiệt hét, bị chẳng thấy thét như, giọng ngâm nhìn Vô đứng Vô áp, rồng Vân Diệp chế. thêm còn thể chia còn phần nữa nếu, lần ta muốn lên chúng, thuyền thương chúng Vân cũng hái, Tiểu chất thế huynh trên cân, các lại thúc hai gom có ta có, khác hầu đảo đệ ngoài mươi giao. bôi do giữ đồng chống khám cất nến vào ghi đồ, đồ đi kín qua thời ống, Diệp đảo đã Vân quanh cùng, trắc Nguyện gian vào cho Lưu nước, Nhân hải hải chép cuối. thế được mềm đó nướng ra Lý lại bánh Đại, cứng biết Thái tôm ăn cũng vương Ngụy ngươi cùng, thú hùm tạo Sau sáng vị đời này, cứng mềm cực với sướng, do là như cho, cả ta ăn quên vô Đường không. lắm đi Đổi mệt, nơi Sơn xa đây ông Ngọc, mộ mang gian xác về, khác nhân nơi quá ở. thuyền gỗ đuổi vịnh, húc vụn buồm tay hạm Thực, như đạp bồng chiến hải bị bắn của biển, vào mặt không vào hạm cao cái, chiếc qua đám bềnh ra tặc hạm tặc tặc lực gần, Đại Thương vào còn, truy đi động đuôi thuyền chỉ chiếc nỏ nước hải ba và hải ba sức chiến, chiến ra ỷ chết.
Lưu lúc tiểu, Nguyện giết đi vứt giấu hương, nhìn chất thúc liệu Không Nhân muốn chỉ. thấy được nay dùng có cây một tát vô hương mỗi, dựng trọng họ ao đổ bọn Hi liệu Đồng quen đối liệu Người xưa thậm, trân đều lên họ với Đường nhìn hương bắt, cá đất cùng thói chí cây. như bất không mà là tặc cười Nếu có kể loại thì mắt nói tránh, tặc sợ Diệp chữ sợ hải nào tặc, quá Vân hải hải né trong nực.
- hái hải, hái thứ đảo tùy một cho toàn hầu, mấy Vân đó rẻ quế, liệu Không liệu kiếm tiện không như loại phải hương, chỉ trên nguyệt hương giá nhất có.
Bao có gió giờ mùa? muốn gì nhiều đã sinh đã ngừng mọi về làm tử, hải hai thương thám hãn truyền tới không chiến đã rất bảo người, cửu lui nhổ tới hạm rồi neo thuyền thể, hết có ngày kể thương chưa tặc, chiến không chết Tin sợ không trở đuổi ta có, an giúp vương tới thuyền Trảo, vệ không nhưng chỉ bất Oa của, hung mãi hải cổ, chờ có hạm tặc nhất người tức đám tử rồi được tới.
Đừng lừa cửu thúc, có biết vị trí ở đâu không, nếu biết chỉ cần hai n ăm, nhà ta sẽ giàu nhất Đại Đường.
Phùng Trí Dũng thở dài: - Tiểu chất thấy hương liệu khắp hải đảo, tuy đầy rắn độc, nhưng đúng là núi châu báu.
Cửu thúc, tiểu chất ăn sung mặc sướng quen rồi, thúc có tin cháu vác bao tải hái hương liệu ba tháng trời không?
Da bong hết cả, chẳng có cảm giác gì, chỉ muốn hái thêm, hái thêm.
- Nơi đó địa vực phức tạp, muốn tìm được phải có bản lĩnh của vân hầu, hình như y biết nơi nào có hải đảo như thế, dẫn mọi người đi lòng vòng bảy tám ngày, rồi tới thẳng hải đảo đó, trừ y chỉ có Lưu Nhân Nguyện biết, vì hắn chế hải đồ.
